Bát cháo được bưng ra khi cả bọn đã thấm lạnh. Thu bóc trứng rải lên trên thịt gà, trộn đều. Vinh thổi phù phù, còn Di ăn chậm chạp. Cô vẫn có cảm giác bên trong mình trống rỗng.
“Hôm nay lạnh thế này, chắc chẳng đông đâu chị nhỉ? Người ta ngại ra đường.” Vinh vừa đưa thìa cháo lên miệng vừa hỏi Di.
“Càng lạnh thì lại càng đông khách.” Thu ngẩng lên trả lời thay Di rồi nháy mắt với cô vẻ tinh nghịch.
“Càng lạnh thì càng dễ thấy cô đơn mà.” Di và Thu nhìn nhau, phá lên cười.
Vinh nhấp một ngụm trà nóng.
“Cô đơn vui lắm hay sao mà hai bà lại cười?”
“Bỏ bạn gái là biết ngay ấy mà.” Thu sặc trà ho sặc sụa.
Di vỗ nhẹ lưng nó: “Nó bỏ bạn gái thì chỉ là cô đơn tạm thời thôi, về bản chất thì không giống mình được đâu bà ạ!”
Di và Thu nhấm nháy trêu Vinh, thằng bé lắc đầu, nụ cười nhẹ như khói rồi cắm mặt vào bát cháo. Đột nhiên điện thoại của Di rung lên bần bật, phát ra những tiếng rù rù.
Di thò tay vào túi áo, rút điện thoại ra. Màn hình hiện số ẩn, cô ngước lên nhìn Thu lần nữa. Thu đặt ly trà xuống bàn. “Nghe đi”, nó nói.
Di không trả lời.
“Nghe đi!” Thu nhẫn nại lặp lại.
Di bấm nút nghe rồi trân trân nhìn màn hình.
Không có một tiếng động nào phát ra mặc dù đồng hồ điện thoại vẫn bấm giây.
Cô thấy tiếng thở của mình trắng như khói, phả vào màn hình.
Thu vỗ vai Di rồi cúi mặt khẽ thở dài. Di nhìn bát cháo còn hơn nửa, những sợi khói mỏng manh cuối cùng đang bay lên rồi gác thìa sang bên cạnh bát.
Chương 3
Cô gái ở căn nhà đối diện lại ôm chăn ra ban công ngồi. Vũ có thể đoán được như vậy bởi mùi thịt nướng đã bay tới, mùi của sả, hành lá và những giọt dầu hào rớt trên vỉ nướng bắt đầu cháy khét. Có lẽ thứ mùi đó đã đánh thức Vũ dậy. Vũ mở mắt, nhìn đồng hồ. Đã hơn hai giờ sáng. Trời trở rét, gió thổi ù ù ngoài ban công, đầu Vũ ê buốt vì thiếu ngủ. Không biết trong một ngày lạnh thế này, người ta làm gì ngoài ban công nhỉ? Vũ vơ lấy bao thuốc, bước ra ban công. Ở phía đối diện, cô gái quàng một cái khăn len xanh kín cổ, bên ngoài trùm chăn bông, ngồi thu lu, tư lự với chai bia trên tay. Cái vỉ nướng điện được nối dây từ trong nhà ra vẫn đang bốc khói nghi ngút. Cô gái giấu kín gương mặt trong chiếc khăn, mấy sợi tóc thoát ra được bay phất phơ trong gió. Thi thoảng cô đưa chai bia lên miệng nhấp một ngụm, đôi mắt nhìn vào bầu trời đêm không lay động.
Vũ thường không nhìn cô, chỉ cảm nhận sự có mặt của cô qua mùi của những xiên thịt nướng lúc nửa đêm khi đang nằm trên giường ngủ. Anh chưa bao giờ nhìn thấy gương mặt cô hay hình dáng cô lúc ban ngày. Ở hai căn phòng với hai cái ban công cách nhau bằng chiều ngang của con ngõ không rộng lắm nhưng họ chưa bao giờ nhìn thấy nhau. Ngay cả lúc này đây, khi Vũ đang lặng lẽ quan sát cô với điếu thuốc thứ hai đã tàn lụi trên tay, dường như cô vẫn không hay biết. Trong cái lạnh se sắt của thành phố này, mùi hương của lửa, của khói và sự ấm nóng thân thuộc bỗng khiến anh cảm thấy dễ chịu…
Vũ là thầy dạy nấu ăn kiêm bếp phó tạm thời cho một khách sạn nhỏ chuyên dạy khách Tây cách nấu món Việt trong khu phố cổ. Chương trình học nấu nướng này là một phần của tour du lịch Hà Nội mà khách sạn hay tổ chức cho khách nước ngoài. Đôi khi Vũ còn dẫn khách đi chợ Việt Nam, hướng dẫn họ chọn hàng, mặc cả và ăn vặt quanh chợ. Hầu như ai cũng vô cùng thích thú. Mỗi ngày, Vũ thường đứng lớp hai ca. Nhờ vốn ngoại ngữ phong phú, Vũ là thầy giáo được ưa thích nhất ở đây.
Chủ khách sạn là một ông già người Việt đã ngoài sáu mươi. Tiền thân của khách sạn là một nhà hàng chuyên bán món Việt được mở từ những năm 50 thế kỷ trước, nổi tiếng với món chim bồ câu quay, đến nỗi cứ tới năm giờ chiều, các bàn ăn lại chật cứng thực khách cả Tây lẫn ta với những cái đùi chim vàng óng, bóng mỡ trên tay. Vũ không có nhiệm vụ gì với món gia truyền đó, cho nên cứ đến bốn rưỡi chiều, sau khi dẫn khách đi chợ về là Vũ yên tâm nhảy lên con Chaly cúc cu ông chủ cho mượn, dựng ngoài vỉa hè với xấp giấy thông báo để sẵn ở giỏ xe, phóng đi khắp nơi.
Dù đã đi khắp chốn ở đất này, đối mặt với hầu hết các cột điện ở thủ đô nhưng lúc nào Vũ cũng có cảm giác xa lạ. Đường phố chật như nêm nhưng không có người nào Vũ quen. Giờ đây, mỗi lần dừng xe trước một cái cột điện, định dán tờ thông báo mới thì phát hiện ra ở đó đã có sẵn một tờ tự bao giờ, Vũ cũng nhớ tới ngày đầu tiên anh đến đây. Hình ảnh cô gái với mái tóc thẳng cắt bằng hơi nghiêng đầu, cười hồn nhiên trên những tờ thông báo đã mờ. Góc giấy có in số điện thoại của Vũ nằm bên dưới thường bị bong ra, bay lật phật. Gương mặt cô gái trên tờ thông báo đó và mùi khói nồng nồng, khen khét ở ban công nhà hàng xóm là hai thứ duy nhất ở thành phố này có chút liên hệ với anh, khiến anh thấy ấm áp và gần gũi.
Chương 4
Vẫn là số ẩn đang gọi và đoạn nhạc chuông đơn sắc của Di vang lên tẻ nhạt. Ngoại ô lùi lại phía sau lưng Di, một ngày qua đi thật vội. Di ngả người trên ghế taxi, cắm earphone vào điện thoại rồi bấm nút trả lời. Đường phố thay cho cảnh đồng quê đang loang loáng lướt qua bên cửa sổ. Phía bên kia đầu dây im lặng, chỉ thỉnh thoảng vọng lại vài âm thanh lạo xạo và tiếng thở nhè nhẹ khi xa khi gần. Bác tài tế nhị vặn nhỏ nhạc. Di ngả đầu vào cửa sổ, đặt máy ảnh sang bên cạnh. Thành phố về đêm thật khác lạ, giống như cô thiếu nữ lao động mới vui sướng khoác lên mình cái áo đắt tiền để dành trong tủ vậy, để rồi hôm sau, trong ánh sáng ban ngày lại trở về vẻ cần cù, nhẫn nại, bươn chải và vất vả đến tội nghiệp. Mỗi đêm giống như một giấc mơ. Con người trong thành phố này cũng sống cùng giấc mơ đó. Những con đường Di đi qua, người ta cười với nhau, nói với nhau, dịu dàng với nhau trong những cái chạm tay, những cái ôm, những ánh nhìn. Khi thành phố sáng đèn lung linh, dường như không có ai là kẻ lạc loài. Tiếng thở ở đầu máy bên kia đều đặn hơn, hòa lẫn trong tiếng radio rè rè:
“Is your heart filled with pain, shall I comeback again?
Tell me dear, are you lonesome tonight?”
(Trái tim em đong đầy nỗi đau, anh có thể quay về?
Hãy nói cho anh biết, đêm nay em có thấy cô đơn?)
Di muốn mở cửa để những cơn gió rét mướt ngoài kia làm cho cô tỉnh giấc.
Di về đến quán, tiếng nhạc khá nhộn, chắc giờ này khách đã đông. Cô hít đầy lồng ngực một hơi lạnh lẽo rồi bước vào. Cả những bàn gần lối ra cũng đã chật kín người. Di len qua đám đông vội vã, đập tay với ai đó, gật đầu với một người khác, nhận cái vỗ vai từ cô bạn quen. Vinh và Thu đang tất bật ở quầy bar, Vinh pha nước và Thu chạy bàn. Thằng Phương bê một đống ly len vào đám đông gần đó rồi quay lại. Nó ngồi xuống ghế, bên cạnh một thằng bé. Thằng bé mặc mỗi cái cardigan màu xanh nước biển mỏng manh bên ngoài áo chemise trắng cài kín cổ, gương mặt bầu bĩnh. Nhìn gương mặt đó, Di đoán nó chắc chỉ mới hai mươi. Phương châm thuốc hút, choàng tay qua vai thằng bé rồi nheo mắt vẫy Di lại. Phương hất đầu về phía bên phải, Nam và Thy đang ngồi đó. Thấy Di, Thy cười tươi rói, Nam đập đập tay vào cái ghế bên cạnh: “Đi đâu đấy? Làm hai đứa anh đợi mãi.”
“Vậy à?” Câu hỏi của Di bật ra, lạnh cóng và khô khốc.
Di cười gượng: “Mọi người uống đi, em vào lấy thêm chai nước lọc, khát quá”, rồi quay người đi vội vã.
Nam hơn Di nhiều tuổi nhưng ít khi cô dùng ngôi nhân xưng khi nói chuyện. Anh là anh mà cũng là bạn, thân thiết mà cũng xa xôi. Anh biết Di khi anh đã đủ lớn để mở lòng mà không dốc tất cả cho ai hết. Những điều mà Di không biết về anh tạo thành một khoảng cách vô hình nhưng hợp lý giữa hai người bạn. Di biết là anh luôn quan sát, nửa như xét đoán, nửa như quan tâm đủ để Di lo sợ anh sẽ nhận ra câu trả lời của cô hôm nay lạnh và khô hơn thường lệ.
Cô ca sĩ người Philippines nhỏ bé nhưng rắn rỏi với nước da ngăm ngăm vừa cất giọng giới thiệu đã lập tức nhận được tràng pháo tay hưởng ứng của mọi người. Lần đầu tiên nghe Kimora hát What’s Up, Di cảm thấy rất khó chịu. Không phải là âm điệu mạnh mẽ muốn vùng vẫy, muốn vượt thoát như thường thấy mà là sự cùng quẫn trong bế tắc. Nghe xong, có lẽ người lạc quan nhất cũng thấy tuyệt vọng. Nghe đến lần thứ bao nhiêu đó Di mới nhận ra rằng, Kimora không nhập thân vào bài hát mà bài hát này nhập thân vào cô. Qua khóe môi mỏng và đôi mắt buồn vô hạn kia, lời bài hát chảy tan ra như một dòng âm thanh mảnh sắc lạnh.
“Twenty-five years I’m alive here still
Trying to get up that great big hill of hope
For a destination.”
(Hai mươi lăm năm và cuộc đời tôi vẫn tiếp tục
Cố gắng vực dậy niềm hy vọng lớn lao
Cho một dự định.)
Di có một thói quen nho nhỏ, khi câu hát đầu tiên kết thúc, cô lại lần theo ánh mắt của Kimora để tìm chỗ thằng Phương đang đứng. Nó cũng nhìn trân trân lên sân khấu, cái kiểu nhìn thẳng như xuyên qua người khác vô cùng khó chịu rồi đặt ly xuống bàn, khoác vai thằng bé đang đứng cạnh. Di cúi xuống, uống một hớp nước lọc qua làn môi khô rang.
Trên sân khấu, bài hát đã đến phần điệp khúc, tiếng hát của Kimora đúng là “scream at the top of her lungs”[1">. Đám đông “ồ” lên hưởng ứng. Thy đòi uống rượu. Cả bọn đều ngăn bởi nó không uống được mấy. Trong đám bạn, nó nhỏ tuổi nhất, nồng nhiệt và rất xinh đẹp. Xinh đẹp chứ không phải xinh xắn. Chỉ cần nó xõa mái tóc, đứng dựa lưng vào thành ghế là không ai qua bàn Di không phải liếc nhìn. Vì sự nhiệt tình và thật lòng thái quá của nó, cả bọn ra lệnh cấm nó uống rượu khi không có mặt đứa nào trong nhóm. Chỉ cần quá bốn ly, nó sẽ ngủ gục trên tay người đối diện và tỉnh lại tám tiếng sau đó mà chẳng nhớ gì.
Thy quàng vai Di, nhòm vào ly rượu rồi cười hớn hở: “Lâu lắm mới thấy chị chịu uống quá hai ly, hôm nay em vui lắm, sẽ uống năm ly.”
Di lắc đầu nguầy nguậy, đẩy cho nó chai nước lọc: “Biết chị ghét con gái say thế nào không?”
Thy gật đầu nhưng vẫn cười tít mắt: “Chị yên tâm.”
Về khuya, quán vắng dần, đường phố tắt đèn, người ta vội vã về nhà để chuẩn bị cho sự tỉnh giấc sáng ngày mai, khi bắt đầu một tuần làm việc mới. Thy đã ngủ yên trên sofa chỗ gần quầy bar. Di và Thu tiễn Nam ra tận cửa.
Phương khoác vai thằng bé của nó, bước xuống thềm, nhìn Di. “Tao về luôn đây, hai đứa dọn nốt với thằng Vinh nhé, mai tao bù.”
Nó không quay đầu lại nhưng giơ tay trái lên quá đầu, vẫy: “Ngủ sớm đi.”
Di nhìn theo cái dáng mệt mỏi của nó hồi lâu. Câu nói của Phương như còn vang vang trong không gian im ắng và những cảm xúc kỳ lạ trong lòng bỗng làm Di thấy dạ dày quặn lên, một cảm giác nôn nao, xây xẩm rất lạ. Còn vài tiếng nữa là trời sáng…
Thu giúp Di đỡ Thy lên gác, con bé hồn nhiên thở đều đều, gương mặt nóng bừng dựa vào vai cô. Ngay khi đặt lưng xuống đệm, nó quờ tay ôm hết chăn vào lòng. Thu chỉnh lại gối chăn cho nó. Di mở tủ lạnh lấy ra mấy xiên thịt ướp sẵn, bỏ vào đĩa rồi ngồi bệt, lui cui cắm cái bếp nướng bằng điện. Thu lúi cúi tìm gì đó trong tủ bếp. Lúc Di ngẩng lên thì nó đặt hai cái cốc thủy tinh xuống sàn, tay đang ôm chai Jack chỉ còn một nửa. Nó rót ra hai cái cốc. Mùi thịt nướng bốc lên xèo xèo. Di cầm cốc, định đưa lên miệng thì nó ngăn lại, mở tủ lạnh, lấy một lon tonic, mở ra và đổ vào hai cốc. Hai đứa chạm cốc. Nó uống xong, nhìn Di một lát rồi đặt cốc xuống, phủi quần đứng dậy....

Phone: 01657595739 