Lão cười hềnh hệch nhìn Thu qua vai Kimora: “Mày tưởng mày thanh cao à? Rồi mọt kiếp mày cũng chỉ là đứa phục vụ quèn ở đây, giao du với cái lũ này, một con què và một con (lão nhìn Kimora bằng ánh mắt lờ đờ) vịt đực…” Tiếng cười của lão chỉ còn là tiếng khùng khục trong cổ họng. “Có mấy đồng lẻ cũng làm cao, mày không đưa cũng được, không đưa thì để tao tự lấy.” Lão lè nhè, sấn tới.
Kimora lấy hết sức ẩy lão ra, lão không đề phòng nên loạng choạng, chân đập vào thành sofa. Tức tối, lão lao lên phía trước, vung một cái tát như trời giáng. Kimora văng vào tường, khóe miệng bật máu. Thu gào lên, òa khóc rồi lao về phía lão như điên dại. Lão không khó khăn gì khi hất bay nó về phía Kimora. Hai đứa dúi dụi một góc. Di cố gắng túm lấy lão từ phía sau nhưng lại một lần nữa cô bị đá văng vào đống bàn ghế. Vừa ngã nhào xuống đất, Di vừa chứng kiến lão ta tiến về chỗ Thu và Kimora, vung chân lên… Di nghe tim mình đau buốt, theo phản xạ, cô nhắm chặt mắt lại…
Nhưng không có tiếng hét hay tiếng kêu đau đớn của hai cô bạn. Lúc Di mở mắt ra, lão ta đã bị thằng Phương ghì chặt cổ. Lão vật vã cố giãy ra, huých cùi chỏ vào bụng thằng Phương. Bàn ghế, chai lọ bên cạnh lão đổ loảng xoảng xuống sàn nhà. Thằng Phương vật ngửa lão xuống đất, cố gắng giữ chặt lão nhưng trong lúc nó không để ý, lão đã vớ ngay cái vỏ chai bia vỡ… Di lao người về phía trước, cổ chân cô nhói lên một cái thấu xương, bàn tay với không tới lão. Lão giơ cái vỏ chai lên, nhằm ngực Phương đâm mạnh, may sao vừa lúc đó Kimora trờ tới, kịp túm lấy cái vỏ chai. Những cạnh sắc thủy tinh đâm vào bàn tay cô ứa máu. Di và Thu hét lên, nước mắt đầm đìa. Thằng Phương chỉ kịp đỡ lấy Kimora từ phía sau. Lão già được đà bật dậy nhưng cái chai trên tay lão ngay lập tức bị đá văng ra một góc, chưa kịp định thần thì lão ăn trọn một cú đấm như trời giáng của Vũ. Lão ngã lăn ra sàn nhà. Vũ túm cổ lão, vung nắm đấm nhưng chưa vội hạ tay xuống. Lão già vẫn rít lên the thé: “Thu, tao sẽ giết mày!”
Thu nấc lên một tiếng rồi khó nhọc đứng dậy, rút túi áo, lấy ra một nắm tiền ném thẳng về phía lão.
“Tiền của ông đây, ông cút đi!”
Lão gỡ tay Vũ ra, lồm cồm bò dậy, điềm nhiên thu góm đống tiền rồi đi ra cửa, không quay đầu nhìn lại: “Tháng sau tao lại đến, nhớ ở nhà.”
Thu nhìn theo lão, nước mắt ứa ra từ đôi mắt đầy căm giận, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc. Vũ kéo đầu Thu vào cổ anh ta rồi mới khẽ khàng ngước nhìn Di.
Cả ba đứa con gái đều thương tích đầy mình. Kimora bị nặng nhất, bác sĩ phải gắp mảnh thủy tinh từ bàn tay cô ra, khâu rồi băng kín lại. Một bên mặt cô đã sưng lên, hằn những vết ngón tay. Thu không chịu để bác sĩ xem vết thương ở bụng. Nó quanh quẩn bên Kimora và Di suốt buổi. Vậy là kế hoạch đi chợ hoa của Di phá sản, ngoài cái cổ chân yếu ớt và mấy nốt dị ứng sắp mờ, cô bổ sung cho bộ sưu tập thương tích của mình thêm vài nốt bầm tím khắp sống lưng. Cô lại bị cấm di chuyển nhiều thêm một tuần nữa.
Cả bọn về tới nơi khi thằng Vinh đang dọn dẹp những mảnh vỡ cuối cùng trong quán. Nhìn thấy ba đứa Di băng bó đầy người, nó đấm tay vào cột quán rồi nhìn Thu chăm chăm, ánh mắt phừng phừng lửa giận.
“Lên nhà đi rồi nói”, Thu nói với nó, vẻ bình thản.
Mọi người nối đuôi nhau lục tục lên nhà. Kimora đón lấy cốc nước từ tay Thu bằng bàn tay trái lành lặn, cốc nước rung rung trên tay cô. Bắt gặp ánh mắt lo lắng của Thu, cô nghiêng đầu pha trò: “Đừng có lo, ngày mai tôi vẫn đi hát lại, hát bài Zombie là khỏi phải hóa trang luôn.”
Mọi người bật cười, không khí bớt trầm lắng một chút. Vì cười quá cỡ, Kimora nhăn mặt đau đớn vì phần khóe miệng chảy máu và nửa gương mặt sưng đỏ. Thằng Phương vừa đỡ lấy cốc nước trên tay cô vừa lắc đầu: “Đã thấy đau chưa?” Kimora cười ngại ngùng.
Thu quay sang nhìn Di. Di tròn mắt nhìn lại nó, vẻ tò mò: “Sao? Đằng nào cũng đang sung sướng, tao không ngại được đút cho ăn và được bế lên nệm đâu.”
Thu cười buồn: “Vậy khổ cho anh Vũ rồi, lần này cái hậu quả là do tôi, để tôi giải quyết.”
“Hậu quả của tôi vẫn còn lấm tấm trên cổ và một phần năm gương mặt. Tôi chưa hết trách nhiệm được đâu.” Anh ta làm bộ thở dài.
Di kéo Thu lại gần, bắt Thu ngồi xuống rồi mở ngăn kéo lấy chai dầu: “Không nói nhiều nữa, vén áo lên.”
Thu nhìn mọi người rồi giữ chặt bụng mình: “Mày đừng lo hão.”
“Hay để bọn em xuống dưới”, thằng Vinh đề nghị.
“Không phải đâu, tại chị chúa ghét mùi dầu.” Nó nói rồi giằng lấy chai dầu. Di bực bội ấn một tay vào bụng nó, bị bất ngờ nó “Á” lên một tiếng đau đớn.
Giọng Di vô cùng cương quyết: “Kéo áo lên!” Cô nhìn Thu gườm gườm.
Kimora cũng gật đầu với Di, vẻ đồng tình. Thằng Phương móc bao thuốc ra khỏi túi, đám con trai theo nó ra ban công. Thu ngồi quay lưng về phía đó, nó thở dài rồi từ từ kéo áo lên. Phần bụng nó thâm tím từng mảng lớn. Kimora thốt lên bằng giọng Việt Nam nhừa nhựa: “Ối trời đất ơi!”
Đám con trai bị bất ngờ, vội quay đầu lại nhìn. Hai bên mạng sườn và phần lưng của Thu đầy những vết sẹo, chúng đã thâm lại trên làn da trắng nhợt của nó. Những vết sẹo như có sức hút kỳ lạ khiến không ai có thể rời mắt. Di miết ngón tay mình lên phần bụng thâm tím của Thu. Tưởng như hơi dầu theo từng đường miết dài làm bỏng giãy từng đầu ngón tay và cay sè khóe mắt.
Thu kéo áo xuống, giằng lấy chai dầu của Di: “Đưa đây, tao tự bôi.” Nó quay sang đám con trai đang đứng như trời trồng: “Còn nhìn gì nữa, hoặc là hút thuốc hoặc là đi mua đồ ăn, tôi đói lắm rồi.”
Thằng Phương ném điếu thuốc ra ban công. “Đi mua đồ ăn.” Nó nói trống không và bỏ đi trước. thằng Vinh không cục cựa, mắt vẫn dán vào phần lưng Thu. Vũ đi sau chót, phải cố gắng lắm anh ta mới đẩy được thằng Vinh về phía trước.
Đám con trai đi rồi, Thu lại vén áo lên tiếp tục bôi dầu. Nó đổ một vốc ra tay, xòe cả bàn tay xoa nháo nhào lên bụng. Xong, nó lau tay vào giấy, nhìn Kimora và Di. “Muốn một cốc Jack không?” Không đợi ai trả lời, nó đứng dậy lấy cốc.
Kimora mở tủ lạnh, lấy ra một lon tonic. Thu nhìn cô cười khúc khích: “Nếu không uống Jack tonic thì đành phải chịu khát thôi. Nó chẳng cho ai, kể cả nó, được quyền lựa chọn.”
Ba đứa ngồi dựa lưng vào thành giường hướng ra ban công. Thu duỗi chân trễ nải, nhấp một ngụm rượu. Kimora ngồi bó gối, xoa mái tóc ngắn ngủn của cô.
“Done thinking rồi hả?”[1">Di hỏi.
[1"> Nghĩ xong rồi hả?
Kimora gật đầu: “Dù thế nào thì mọi người cũng cứ ủng hộ Kimora là được.”
Thu vuốt tóc cô: “Cái hội này toàn những đứa điên. Xinh đẹp như tiên lại không muốn.”
“Điên nhất là mày đấy.” Di dằn mạnh cái cốc xuống đất. Hình ảnh những vết sẹo khắp lưng và bụng Thu không sao dứt ra khỏi đầu cô, cô biết đó chỉ là một phần thân thể rất nhỏ mà cô có thể nhìn thấy. Di cảm thấy tức giận thực sự nhưng không phải trước sự che giấu của Thu mà là vì sự bình thản của nó. Cứ như thể việc bất kỳ phút giây nào trong cuộc sống, nó có thể phải đối diện với con người đó, nhận những cái bạt tai bật máu là một chuyện đơn giản, chả đáng phải bàn luận.
“Tao không nghĩ là khi quen một đứa bạn thì nên vạch áo cho nó xem sẹo của mình để làm quen. Với lại, mấy cái vết đó cũ lắm rồi.” Thu tự rót cho mình cốc nữa.
“Tại sao Thu còn đưa tiền cho ông ta?” Kimora có vẻ đã không kìm lại được thắc mắc đó.
“Vì tình yêu.” Thu cười buồn, gương mặt nó hằn lên những nét cay đắng. “Tất nhiên là của người khác vì Thu chẳng nhảm nhí thế.”
Từ những ngày đầu tiên quen nhau, Di đã biết Thu dị ứng với chuyện yêu. Khi nó một mình lẻ loi bên cạnh Di và anh, Phương và Nhã, nó không thấy ngưỡng mộ, tủi thân hay có chút ước ao nào. Nó thấy tội nghiệp cho bọn Di. Di có thể nhìn thấy điều đó trong mắt nó. Khi tình yêu của bọn Di tan vỡ, nó ở bên Di và Phương, lặng lẽ và cần mẫn nhưng cũng chẳng quá sốt sắng, ân cần. Điều gì đã làm cho thứ tình cảm nuôi lớn nhân loại này trở thành thứ nhảm nhí, hèn mọn, thậm chí chẳng bằng một miếng bánh mì khô trong mắt nó như vậy? Nó trả lời thắc mắc đó của người khác bằng những biểu hiện thực dụng, hiên ngang. Nhưng những người thực dụng, họ chỉ coi nhẹ tình yêu chứ không kỳ thị. Trên đời này liệu có bao nhiêu người đủ tự tin để kỳ thị tình yêu như nó bởi kỳ thị tình yêu cũng chính là hâm mộ sự đơn độc mãi mãi.
“Mày có biết điều cuối cùng mẹ tao nói với tao trước khi nhắm mắt là gì không?” Thu ngừng lại nhưng không phải để đợi câu trả lời của Di hay Kimora. Nó nuốt rượu xuống họng như thể muốn nuốt trôi luôn cả điều mà nó sắp nói ra: “Đừng bỏ bố con.” Nó thả cốc rượu xuống đất. Có lẽ nó đang nghĩ đến mẹ, đôi mặt dài to cụp xuống. “Trước đó chỉ vài tuần thôi, ông ta về bóp cổ mẹ tao trên giường bệnh để lấy tiền.”
Di đã không biết rằng sau tất cả những gì đã trải qua, cho đến cùng, với mẹ Thu, nó vẫn là con gái của bố nó, là kết quả tình yêu của bà. Nỗi cay đắng đó có thể đã hành hạ nó hơn những vết sẹo rất nhiều. Có lẽ sự tồn tại của chính bản thân nó trên đời này cũng là một vết sẹo.
Kimora uống cốc rượu của mình. Thu ngồi bó gối, giọng đều đều: “Không hiểu mẹ tao thấy điểm gì tốt ở một kẻ kém tài luôn tìm cách đổ lỗi cho cuộc đời không công bằng với mình trên chiếu bạc. Với tao, ông ta chỉ giỏi mỗi việc uống rượu và đánh người. Mày cũng sẽ coi mấy vết sẹo trên người tao chẳng là gì cả nếu như mày nhìn thấy chỉ cần là phần trán của mẹ tao thôi.” Nó nheo nheo mắt như muốn nhớ lại hình ảnh đó. “Cách nhanh nhất để khiến người khác im lặng là nắm lấy tóc và đập đầu người đó vào tường.”
Người ta nói rằng nên biết hy sinh cho tình yêu của mình. Không biết trên đời này có thứ tình yêu nào đủ xứng đáng để đổi lấy sự hy sinh của mẹ Thu không.
Người ta cũng nói rằng những người không tin vào tình yêu là những người chưa từng được thấy một tình yêu thực sự chung thủy, mãnh liệt và vô điều kiện. Đó là một thứ tình yêu bất biến mà sự túng thiếu, hèn hạ và những trận đòn vô cớ cũng không thể nào lay chuyển nổi. Điều này tưởng như hoàn toàn sai với Thu. Nó chứng kiến thứ tình yêu đó từ mẹ nó, chứng kiến bà nhận lại cho mình toàn máu và nước mắt, máu và nước mắt của người mà nó yêu thương nhất trên đời.
Kimora quàng tay qua vai Thu, khẽ đung đưa vai nó. Gương mặt cô sống động hơn rất nhiều với mái tóc cắt ngắn. Trông cô dễ thương hệt như một chú bé mười lăm tuổi ngây thơ. Chú bé mười lăm tuổi triết lý bằng tiếng Việt: “Tình yêu thật là nhảm nhí, giống như Jack tonic ở trong nhà này ấy, cứ đến là phải uống. Nó chẳng cho ai quyền chọn lựa người mình sẽ yêu.” Cô nhìn Thu ân cần nhưng quả quyết: “Nhưng người ta vẫn có thể chọn hai thứ: cách yêu của riêng mình và khi nào thì nên ngừng yêu.”
Nói rồi, hai đứa đồng loạt đẩy ly Jack của chúng ra xa. Di nhún vai, uống tiếp cốc rượu của mình.
19
Thằng Vinh tách khỏi Vũ ở chỗ chân cầu thang. Gương mặt nó tái đi vì tức giận. Nó chạy như bay vào quán, lật giở quyển sổ ghi chép liên hồi....

Phone: 01657595739 