-Cô cũng có thể không đến….
-Thật à, vậy trả nó đây_Đan Đan vui mừng reo lên rồi chìa tay ra trước mặt Thiên Lâm
-Lúc đó tôi sẽ lấy sợi dây chuyền này._Thiên Lâm nói rồi nhanh chóng bước ra về để mặc Đan Đan đứng lặng đó, khói từ đầu bốc lên, cô nàng thực sự tức giận:
-Hoàng Thiên Lâm, cậu..cậu…đi chết đi.Ôi, điên mất_Đan Đan gào lên
-Cậu ta nói gì mà khiến Đan Đan của chúng ta nổi giận vậy?_Tiểu Phong bước đến dò xét
-Tên đó..tên đó..hắn…hắn không chịu trả sợi dây chuyền lại đây, lại còn..ôi tớ sắp điên rồi_Tiểu Đan tức giận.
-Tớ ra ngoài đây_Đan Đan ỉu xìu”thông báo”
-Ủa, cậu phải đến công ty cùng tớ mà_Vy Vy ngạc nhiên
-Hu hu, tớ cũng muốn đi cùng Vy Vy lắm nhưng biết làm thế nào đây.Cái tên chết bầm đó hắn bảo tớ đến địa chỉ này hắn sẽ chỉ cho tớ cách lấy lại sợi dây chuyền.Ôi tứ sắp phát hỏa rồi đây này_Đan Đan “đau khổ”trình bày
-Ai cơ?Thiên Lâm thiếu gia á_Tiểu Phong vờ hỏi
-Thiếu gia cái đầu cậu ấy, tên đó mà là thiếu gia cái nổi gì.Hắn bảo nếu tớ không đến thì hắn sẽ ăn sợi dây chuyền đấy, đúng là cái đồ…..
-Cái đồ gì vậy Tiểu Đan_Tiểu Vy hỏi
-Tớ chịu, không có từ nào thật khủng khiếp, thật tệ hại để diễn tả hắn nổi_Đan Đan nhún vai
-Thôi đi đây, kẻo đén trễ hắn lại đổi ý không chịu trả sợi dây chuyền cho tớ thì khổ
-Ừ, bye_Tiểu Tuyết, Phong, Vy đồng thanh
“bǎ nǐ pěng zài shǒu shàng, qiánchéng de fénxiāng/jiǎn xià yīduàn zhúguāng, jiāng jīnglún diǎn liàng,/bù qiú dàngqìhuícháng, zhǐ qiúài yī chǎng,/ài dào zuìhòu shòu le shāng, kū de hǎo juéwàng!”(Phụng dưỡng của tình yêu_Dương Mịch)
-Alo, chị nghe_Tiểu Tuyết bắt máy
-Snow tỉ, nhóm Alice trường Blue Sky muốn gặp tỷ_Tú Anh lễ phép
-Được rồi, tỉ đến ngay.Ở đâu vậy?
-…._Tú Anh trình bày
-Ok, cho tỉ 10′_Tiểu Tuyết nói
-Vâng ạ, vậy em xin cúp máy
-Ừ
-Ai zậy?_Tiểu Phong hỏi
-Tú Anh
-Có chuyện gì sao?_Vy Vy tò mò
-Không, thôi chúng ta đi nào, 14h rồi còn gì_Tiểu Tuyết giục
-Ừ_Tiểu Vy và Tiểu Phong đáp
-Chúc may mắn_Tiểu Tuyết mỉm cười
-Cậu cũng vậy_Tiểu Vy nói
-Good look!_Tiểu Phong nói
-Chà, vui thế này mà mình không đến sớm hơn một chút nữa nhỉ!_Tiểu Tuyết lên tiếng
-Chào đại tỉ_Tú Anh lễ phép cúi chào
-Nhỏ kia, mày là ai mà dám xía vào đây hả_Vương Tú Ly_nhị tiểu thư tập đoàn giày dép thời trang “Nice”_1 Tập đoàn giày dép nổi tiếng của Ý
-Nhỏ kia, cô cũng biết dùng từ ghê_Tiểu Tuyết khó chịu
-Cô từ đâu chui ra mà nói lắm thế_Đào Nhã Uyên_đại tiểu thư của tập đoàn trang sức nổi tiếng ở Anh “DNK*”
-Trên trời rơi xuống đấy_Tiểu Tuyết thờ ơ trả lời
-Ồ, Tố Tâm tiểu thư cũng có mặt ở đây sao?
-Cô cũng biết tôi à, xem ra tôi hơi nổi tiếng thì phải, đến một kẻ như cô mà còn biết kia mà_Tố Tâm chế giễu
-Ồ, cô quá khiêm tốn rồi, phải nói là quá nổi tiếng ấy chứ.Ai chả biết thiên kim tiểu thư Lý Tô Tâm nổi tiếng là đỏng đảnh_Hàn Tuyết mỉa mai
-Cô….Cô..Cô
-Sao vậy,nói không nên lời à, có cần tôi gọi bác sĩ không?_Hàn Tuyết vờ lo lắng
-Tố Tâm, đừng nói nhiều với nhỏ đó, tụi bây lên hết đi_Tú Ly tức giận ra lệnh, tức thì cả đám nam nhân khoảng hơn 20 người xông lên
Ya…rầm..bốp..ây da…a…binh_Một loạt các âm thanh vang lên sau 15′ thì kết thúc:
-Tiếp đi, sao cô không bảo số còn lại lên hết luôn, để tôi và Tú Anh khởi động tay chân một lần luôn_Tiểu Tuyết thách thức
-Mày….lên hết cho tao_Nhã Uyên tức giận.Lần này cả nam và nữ gồm 15 người xông vào vây quanh Tieur Tuyết và Tú Anh.10′ sau:
-Hết rồi à, bây giờ thì đến các cô nhé_Hàn Tuyết nở nụ cười nữa miệng nói rồi đưa tay quệt đi vệt máu ở khóe môi
-Được lắm, hãy nhớ đó, tụi tao nhất định sẽ quay lại_Tố Tâm sợ hãi nhưng cô ta vẫn cố ra oai.
-Nào..tụi bây, rút..rút.._Tú Ly lắp bắp
-Snow tỉ không sao chứ?_Tú Anh lo lắng
-Không sao.Thôi tạm bệt nhé, chị có việc phải đi đây_Hàn Tuyết khẽ mỉm cười
-Vâng ạ_Tú Anh gật đầu.
-Haizzzzzzzzzzzzzz, cuối cùng cũng tìm được, mệt muốn xỉu luôn_Đan Đan thở hắt sau khi tìm được nhà Thiên Lâm
Tinh toong!Tinh toong!Tinh toong.
-Cháu là Hoàng Linh Đan_Một người phụ nữ già hỏi Đan Đan
-Vâng ạ_Đan Đan lễ phép
-Vậy, cháu vào đi, cậu chủ đang đợi đấy
-vâng_Đan Đan nhẹ nhàng nói
Vừa vào đến nhà:
-Cô đén muộn hơn tôi nghĩ đấy_Thiên Lâm vừa đọc báo vừa nói
-Đi thay quần áo đi
-Quần áo gì?_Đan Đan hỏi
-Thưa cậu chủ quần áo đã chuẩn bị xong_Người phụ nữ lúc nãy mở của cho Đan Đan kính cẩn nói
-Đưa cho cô ta
-Đây chẳng phải là đồng phục của người làm sao?Sao lại đưa nó cho tôi_Đan Đan ngạc nhiên
-Đúng vậy.Muốn lấy lại sợi dây chuyền thì…cô biết mình phải làm gì rồi chứ?_Thiên Lâm gợi ý
-What? Cậu có nhầm không vậy.Tôi đường đường là..là…Tóm lại là cậu bị vấn đề về thần kinh à.Nghĩ sao mà bảo tôi làm ôsin cho cậu zậy_Đan Đan gầm lên
Bốp,bốp,bốp
-Xem ra cô rất thông minh, biết vậy rồi thì làm việc chăm chỉ nhé_Thiên Lâm vỗ tay châm chọc
-Yahhhhhhhhhhhhhhhh, đồ thần kinh….
-Không muốn lấy sợi dây chuyền nữa à?_Thiên Lâm bực bội
À, từ bây giờ hãy học cách xưng hô chủ-tớ đi nhé
-What, tên đó..tên đó.Ôi, điên mất
-Đan Đan, cháu mang cái này lên phòng cậu chủ đi.Àh từ bây giờ cháu cứ gọi ta là bác Kiều nhé, ta là quản gia ở đây_Quản gia Kiều nói rồi hiền hậu mỉm cười nhìn Tiểu Đan
-Vâng, cháu biết rồi ạ.Phòng tên điê…nhầm cậu chủ ở đâu vậy ạ?_Đan Đan lẽ phép hỏi
-Lên cầu thang, tầng 2, quẹo trái, phòng đầu tiên.Mà Đan Đan, cháu nên học cách xưng hô đi, cậu chủ ghét ai gọi mình là tên điên lắm đấy.À, nói cháu biết điều này luôn, cháu là người làm đầu tiên được cậu chủ đưa về nhà đấy, ta rất ngạc nhiên khi thấy cậu chủ chỉ bực mình trước lời nói của cháu chứ không giận dữ như những lúc người làm vô lễ với cậu ấy, cháu quả là một cô bé đặc biệt!
-Vậy ạ, thôi cháu đi đây_Đan Đan mỉm cười nhìn quản gia Kiều, không hiểu sao cô cảm thấy rất vui_một cảm giác rất lạ.
Cốc!Cốc!cốc
-Vào đi
-Để đâu đây?
-Gì vậy?_Thiên Lâm mắt vẫn “dán” vào trang sách hỏi
-Nghỉ ngơi ăn trái cây đã nè.Tôi không ngờ là cậu ham học dữ vậy đấy_Đan Đan tiến đến gần bên Thiên Lâm, cô đưa nhẹ những ngón tay thon dài của mình lướt nhẹ qua các cuốn sách rồi rút ra một cuốn sách nói về những loài thực vật sống lâu năm
-Để đó đi_Thiên Lâm nói
-Ừ
-Còn đứng đây làm gì vậy?
-Trốn việc_Đan Đan chăm chú nhìn vào cuốn sách trả lời
-Giỏi nhỉ
-Cậu quá khen
-Tôi đói rồi
-Liên quan gì đến tôi chứ?_Đan Đan nhíu mày nhìn Thiên Lâm
-Xuống nấu cơm mang lên đây
-Rất tiếc là tôi không biết nấu
-Cô không biết nấu?_Thiên Lâm hỏi rồi khẽ nở nụ cười nham hiểm
-Ừ
-Xuống nấu đi
-Đã bảo là tôi không biết nấu mà_Đan Đan bực mình gắt
-Vậy đừng nghĩ tới việc lấy lại sợi dây chuyền nhé_Thiên Lâm cười
“Tên điên chết tiệt, dám đem sợi dây chuyền ra dọa mình, tức chết đi được.Được rồi, Hoàng Linh Đan mày là ai chứ, là Hoàng Linh Đan đấy.Ông cha ta đã có câu : Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Hoàng Thiên Lâm hãy đợi đấy, tôi nhất định sẽ phục thù’_Đan Đan tự khuyến khích mình
-Được rồi, đi đây_Đan Đan ỉu xìu nói
Cốc!Cốc! Cốc:
-Cơm xong rồi, cậu xuống ăn đi, tôi không mang lên đây được_Đan Đan nói
-Được rồi
-Này, sao chỉ có cơm không vậy?_Thiên Lâm hỏi
-Thì cậu bảo tôi nấu cơm còn gì?
-Cô ăn cơm không ăn kèm thức ăn à?
-Có chứ
-Vậy tại sao cô không nấu thức ăn!_Thiên Lâm gầm lên
-Đơn giản là tôi không biết nấu, sao mà anh ngốc thế
-Anh?Cô vừa gọi tôi là anh à?_Thiên Lâm cười, cậu cảm thấy có gì đó vui vui nhưng không hiểu tại sao cậu lại có cảm giác như vậy
-Anh? Tôi vừa gọi vậy à?Mà cũng đúng thôi, cậu lớn hơn tôi một tuổi mà_Đan Đan thản nhiên nói.Điều đó khiến Thiên Lâm có chút hụt hẫng
-Đi nấu thức ăn đi nếu muốn lấy lại sợi dây chuyền
-Khỏi, đây rồi.Tôi đoán thể nào cậu cũng bảo tôi nấu thức ăn nen tôi đã chuẩn bị sẵn rồi
-Gì đây.
-Không nhìn thấy à?
-Cô bảo tôi ăn cơm với muối à?
-Chà vừa nói anh ngốc xong sao giờ thông minh vậy
-Cô…đi nấu thức ăn nhanh đi_Thiên Lâm hơi gắt
-Anh..thôi kệ, nấu dở đừng có trách
-Cứ nấu đi
30′ sau:
-Xong rồi, canh đến rồi đây.Ngon thì khen nha.Món đầu tiên tôi nấu đó.
-Ăn được không đây?
-Chắc là được.
Nghe vậy Thiên Lâm vừa cầm muỗng lên, múc lấy muỗng canh mắt thì dán lấy Đan Đan:
-Phụt…
-Ya, có mắt không zậy.Làm ướt hết áo quần tôi rồi nè_Đan Đan gào lên
-Cô nấu món gì vậy?_Thiên Lâm bực mình
-Canh
-Canh kiểu gì vậy?
-Thì là canh đó.Tôi thấy các món canh cũng có nước và rau nên tôi nấu theo thôi
-Đọc công thức nghe xem
-Rất đơn giản, muốn học hỏi à, chắc canh tôi ngon lắm
-Đọc đi
-Đầu tiên lấy cái xoong, sau đó cho nước và cho rau vào, bắc lên nấu .Rồi cho hành, muối, tiêu, ớt,..v..v..v..
-Cái gì canh mà cho tiêu vào á, cô có biết nấu không zậy
-Đi kiểm tra não đi, tôi vừa nói điều đó cách đây chưa lâu mà
-Cô… cô cho bao nhiêu muối?
-Không nhiều, đẻ nhớ đã…ờ..ừm..khoảng…
-A, nhớ rồi hình như nửa bao muối
-Cái gì, cô định đầu độc tôi à?
-Thì tôi bảo tôi không biết nấu mà, ai bảo cậu cứ mang sợi dây chuyền ra dọa tôi làm cái gì?_Đan Đan ngẩng cao đầu nói, đến đây cô mới sực nhớ:
-Làm sao đây?
-Chuyện gì?
-Nhìn đi tại anh đó, áo quần tôi bẩn rồi thì phải làm sao đây
-Quản gia Kiều_Thiên Lâm gọi lớn
-Bảo người đi mua một bộ quần áo khác, đò gì cũng được, cho cô ta kìa.Side của cô, đọc đi
-Ừ,bla… bla….
-Vậy tôi xin phép
-Sai người náu món gì đó đem lên phòng tôi luôn.Còn cô đi theo tôi
-Vâng, thưa cậu chủ
-Đi theo cậu làm gì zậy?_Đan Đan tò mò
-Lên đây_Thiên Lâm gầm lên khiến Đan Đan hơi sợ, cô nàng đành ngoan ngoãn đi theo
-Gom quần áo bỏ vào giỏ rồi mang đi giặt đi
-Tôi đâu có biết làm_Đan Đan nhăn mặt
-Xuống bảo Tiểu Yên chỉ cho, xong rồi để cô ấy phơi, còn cô lên đây
-Ok, vậy yên tâm rồi.
-Cảm ơn đã đưa tôi về
-Vào nhà đi
-Anh về trước đi_Đan Đan năn nỉ
-Cô vào nhà trước đi, con gái mà đứng ngoài đường buổi tối là không hay đâu
-Anh xem thường Hoàng Linh Đan này quá đấy
-Vào đi
-Không, anh về đi, không là tôi kêu lên đây
-Thôi, thôi được rồi_Nói rồi Thiên Lâm lên xe, cậu lái xe ra khỏi con đường nơi có ngôi biệt thự mà Đan Đan đang sống
-Về rồi à?_Tiểu Phong ngồi trên ghế sofa hỏi
-Ừ, mệt muốn chết luôn_Đan Đan thở dài mệt nhọc
-Sao, tên đó đã bắt bạn của tôi làm gì mà trông bạn tôi mệt mỏi thế kia_Tiểu Tuyết bông đùa
-Ôi, Vy Vy và Tiểu Tuyết lại đây tớ kể cho_Tiểu Đan nói
-Hắn …bla…bla…
-Là thế đó
-Thì ra là vậy, tên đó hơi quá đáng nhỉ_Vy Vy nói
-Thôi, chắc Tiểu Đan cũng mệt rồi.Mọi người đi nghĩ đi để mai đi học_Tiểu Tuyết giục
-Ừ_Tiểu Phong, đan, vy đồng thanh
-Chúc mọi người ngủ ngon_Vy Vy nói
-Ngủ ngon_Đan Đan vui vẻ
-Ừ, ngủ ngon nhé_Tiểu Tuyết đáp
-Mơ đẹp_Tiểu Phong thêm vào
-Hôm nay làm gì đây_Đan Đan hỏi Thiên Lâm
-Dọn phòng cho tôi, gom quần áo cho vào máy giặt và chùi cầu thang.
-Còn gì nữa không?_Đan Đan hỏi
-Cứ làm đi đã
-Biết rồi_Đan Đan ngán ngẫm trả lời rồi đi làm ngay.Hơn một tháng nay ngày nào cũng làm việc nên cô cũng quen rồi, không còn đôi co với Thiên Lâm nhiều như trước nữa....

Phone: 01657595739 