80s toys - Atari. I still have
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Những nàng tiểu thư nghịch ngợm

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 6116
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Những nàng tiểu thư nghịch ngợm
-Trời, cậu là con gái mà……
-Stop, ai bảo con gái không được chơi mấy trò đó vậy
-Ừ..thì…
-Thôi, không nói chuyện đó nữa.Về thôi, tớ mà về muộn là khỏi vào nhà luôn đó
-Ừm, tớ đi lấy xe
-Thanks vì đã đưa tớ về.Mai chúng ta không còn gặp nhau nữa rồi, ở lại Việt Nam vui vẻ nhé!
-Sao lại không gặp nhau?_Anh Khang lo lắng
-Vì tớ phải đến Mỹ dự sinh nhật của bạn tớ, nên có lẽ chúng ta sẽ không gặp nhau khoảng hơn hai tuần
-Hơn hai tuần cơ à?
-Ừm, không dài nhỉ.
-Ai bảo là không dài vậy?_Anh Khang hơi gắt
-Gì mà gắt với tớ.Về đó tớ còn phải ở nhà cùng gia đình,tham dự sinh nhật của Tiểu Tuyết và làm các công việc khác nữa, tớ sợ là không đủ thơi gian đây này.Nhưng nếu như thế thì…………..
-Thì sao?
“Thì tớ sẽ rất nhớ cậu,đò ngốc à!”_Vy Vy suy nghĩ
-Thì sao?_Anh Khang hỏi lại
-Thôi, bye vào nhà đây_Vy Vy chuyển chủ đề
-Ừ, tớ sẽ nhớ cậu đấy_Anh Khang nói lớn.Nghe được điều đó, Vy Vy rất vui
Chap 33: Một định mệnh nhỏ giữa Thiên Lâm và Tiểu Đan; Sự cố giữa Tiểu Vy và Anh Khang
“Tớ đang đứng trước nhà cậu này”_From vy vy
-Vy Vy, cậu về bao giờ mà không gọi cho tớ để tớ ra đón_Anh Khang chạy ùa từ trong nhà ra
-Cậu biết tớ nhớ cậu lắm không?_Rất tự nhiên cậu ôm lấy Vy Vy thì thầm
-Hì, tớ không ngờ là cậu nhớ tớ đến chừng này_Vy Vy trêu.Anh Khang không nói gì, cậu cứ ôm chặt lấy người con gái mà cậu yêu như sợ ngươi con gái đó sẽ xa cậu lần nữa
-Thôi, bỏ tớ ra nào!_Vy Vy khẽ nói
-5′ nữa, được không?_Vẫn gục đầu trên bờ vai của Tiểu Vy, Anh Khang trả lời
-Được rồi, chỉ năm phút thôi nhé!
Anh Khang im lặng
-Vy Vy đợi tớ với_Anh Khang gọi vọng theo. Nghe thấy tiếng gọi, Vy Vy nhẹ nhàng đứng lại, nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, đợi Anh Khang tới gần, cô nói:
-Nè, đừng có gọi lớn như thế chứ.Đây là căn-teen của trường đấy!
-Ừ, xin lỗi,chỉ là tớ muốn đi cùng cậu thôi mà.À, chiều nay tớ có bất ngờ dành cho cậu đấy!_Anh Khang gãi đầu giải thích và thông báo
-Sao bữa nay có nhiều người ‘love” nhau vậy nè_Vừa ngồi vào bàn ăn, Tiểu Phong khẽ thở dài
-Muốn àm chỉ ai vậy, anh Hai?_Vy Vy nghiêm mặt
-Ai người đó tự hiểu_Tiểu Phong nở nụ cười nham hiểm nhìn Tiểu Vy khiến cho Tiểu Vy hoáng đỏ mặt nhưng rất nhanh,cô lấy lại phong thái của mình:
-Bớt đá điểu giùm tôi một cái
-Ai đá điểu nào?Mà tớ đâu có nói cậu, chỉ là tớ muốn nói đến những cặp đang kết nhau thôi
-Nè, suy cho cùng là ám chỉ tớ phải không?_Đan Đan lên tiếng
-Không, bé Đan Đan của nhà ta yêu lâu rồi còn gì, điều đó không cần phải nói nữa.Với lại trước đó rất lâu rồi hai người cũng kết nhau như hình với bóng rồi còn gì_Tiểu Phong trả lời
-Trước đó rất lâu?_Thiên Lâm nhíu mày
-Còn nhớ năm cậu học lớp 6 chứ?_Tiểu Tuyết nhẹ nhàng hỏi
-Không nhớ lắm, nhưng cậu hỏi điều đó làm gì?
-Ừ, tớ cũng đang thắc mắc đây Hàn Phong_Đan Đan nói
-Cậu chuyện về 6 năm về trước, có một cô bé học lớp chuyên anh, một tên con trai học lớp chuyên toán cứ gặp mặt nhau là lại cãi nhau, sau đó vì một nguyên nhân gì đó tên con trai đó muốn làm bạn với với cô bé, từ đó….Tiểu Tuyết ngưng vài phút
-Từ đó làm sao?_Thiên Lâm hỏi
-Hai người thành cặp với nhau, lúc nào cũng quấn quýt với nhau như hình với bóng, cặp đôi mà tớ đang nói năm đó đang học tại trường “Belief”(một trường trung học dành cho giới thượng lưu và trung lưu rất nổi tiếng_Cái này mình tự phịa ra đó nha!)…_dừng lại vài giây quan sát thái đố của Tiểu Đan và Thiên Lâm, Tiểu Tuyết ra dấu cho Tiểu Phong kể tiếp
-Rồi sau đó khi cô bé học lớp 7, cô bé đột ngột về nước, trước khi đi cô có gửi cho cậu con trai một lá thư chia tay……..
-Tớ nhớ ra rồi_Đan Đan sửng sờ nói
-Người đó…người đó tên là Thiên Lâm_Tiểu Đan tiếp
Tiểu Tyết và Tiểu Phong khẽ gật đầu.Nhìn thấy tín hiệu đó, Tiểu Đan òa khóc, cô trách mình tại sao lại vô tâm như thế, sao có thể quên……, cô giận mình
-Đừng khóc, đừng khóc nào!_Thiên lâm vòng tay ôm lấy Đan Đan thì thầm
-Hức..hức..em..hức…là đồ…hức…vô tâm…phải không anh?Hức..mặc dù..mặc dù người đó là anh hay là ai đi nữa….hức..ít ra em cũng phải tìm để….hức…
-Anh biết em định nói gì, không sao, em không phải kẻ vô tâm, người anh yêu không phải là đồ vô tâm, em hiểu chưa?Nếu như em là đồ vô tâm anh còn hơn thế nữa, sau khi em đi được vài năm anh chẳng quen với Tiểu My là gì?Vi vậy nên đừng giận mình, nha!Thôi, đừng khóc nữa!_Thiên Lâm nhẹ nhàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt của Đan Đan, hôn lên trán cô, cậu khẽ ghé vào tai cô, anh nói:
-Anh xin lỗi!
-Haizzzzzzz,đây có nên gọi là định mệnh không nhỉ?Hay là sự trùng hợp ngẫu nhiên?6 năm trước Tiểu Đan quen Thiên Lâm, sau 6 năm gặp lại không hề có sự can thiệp nào của tớ và Tiểu Tuyết, à không nói chính sát là tuy bọn tớ giữ kín bí mật đó nhưng hai cậu vẫn đến với nhau, vẫn thành một cặp………._Tiểu Phong bỏ lửng
-Hì, tớ nghĩ cái đó là định mệnh chứ không phải ngẫu nhiên đâu?Còn Vy vy cậu nghĩ thế nào?_Tiểu Tuyết “thăm dò”
-Ờ..tớ…_Vy Vy ấp úng, thực sự cô không còn tâm trạng để bình luận về chuyện đó nữa.Thực sự cô rất vui vì chuyện của Đan Đan, nhưng chuyện của cô, nó khiến cô cảm thấy nặng lòng.Ngưng vài phút cô quay sang anh Khang hỏi:
-Diễm Thư, cô ấy đâu rồi?_Vy Vy hỏi
-Mất rồi, sau khi em đi được hơn hai năm_Anh Khang cười nhạt
-Tại sao?Lí do là gì?
-Cô ấy bị bệnh máu trắng, vì không có tủy thích hợp nên….
-Tớ cảm thấy bị phản bội, Anh Khang à?_Tiểu Vy cười nhạt.
-Sao cậu không nói chuyện đó cho tớ biết,cậu có biết là tớ…tớ tin tưởng cậu thế nào không?_Vy Vy đau khổ, cô trách Anh Khang, người mà cô…có lẽ người mà cô đã yêu lại giấu diếm cô chuyện đó.
-Hức..hức…tôi không muốn thấy cậu nữa_Tiểu Vy nhìn vào mắt Anh Khang, từng giọt nước mắt của cô lăn dài trên đôi má, rất bình thản cô nói
-Vy Vy à, tớ xin lỗi, tớ không cố ý.Tớ chỉ là…
-Im đi và biến khỏi mắt tôi_Vy vy giận dữ nói rồi quay mặt bước đi
-Có lẽ cậu nên về nhà, Tiểu Vy.Tớ sẽ đưa cậu về_Tiểu Tuyết nói
-Không cần_Không quay đầu lại Vy Vy trả lời, nhìn vào ánh mắt của Tiểu Tuyết lúc nãy cô nghĩ Tiểu Tuyết là người biết chuyện đó.”Tại sao cậu không nói cho tớ biết chứ?”_Tiểu Vy suy nghĩ
-Chúng ta nên làm gì?_tiểu Phong hỏi
-Cứ để tớ lo_Tiểu Tuyết khẽ trả lời
-Tớ cần nói với cậu điều này!_Tiểu Tuyết nói
-Được rồi, tớ cũng muốn hỏi cậu chuyện này_Vy Vy trả lời
-Cậu biết đúng không?_Tiểu Vy hỏi
-Ừm, vốn dĩ tớ nghĩ cậu sẽ bỏ qua tất cả để đến với Anh Khang nhưng không ngờ quyết định của cậu là thế_Tiểu Tuyết bình thản nói
-Bỏ qua, ừ tớ tính bỏ qua đấy nhưng tớ không thể chịu được sự lừa dối đó.Nếu như Anh Khang nói với tớ chuyện đó trước khi cậu và Tiểu Phong nói thì tớ sẽ bỏ qua….
-Còn bây giờ thì muộn rồi phải không?
-Đúng vậy.Cậu biết chuyện đó tại sao không nói cho tớ biết sớm, cậu có xem tớ là bạn bè không?_Vy Vy giận dữ
-Đừng nói lên những lời đó lúc giận dữ và cũng đừng bao giờ đo tình bạn bằng mấy chuyện đó.Cậu muốn biết lí do?
-Nói đi
-Tình yêu là phải xây dựng bằng chính hai người yêu nhau phải không?Và tớ đã tin là hai cậu có thể tự giải quyết đấy.Chẳng phải cậu không thích người khác đi sâu vào chuyện riêng tư của mình sao.Đến nơi này với tớ, tớ sẽ cho cậu thấy một thứ._Tiểu Tuyết ôn tồn nói
Trong quán café”Cuộc sống”:
-Cho chị 2 tách café đá!_Tiểu Tuyết nhẹ nhàng nói
-Uống đi!_Tiểu Tuyết giục
-Cậu bảo tôi đến đây để uống cái này?_Tiểu Vy hỏi
-Không hẳn
Nghe câu trả lời, Vy Vy uống lấy một ngụm cafe
-Thế nào, đắng chứ!
-Cậu đùa tôi à?_Tiểu Vy tức giận
-Cho chị 2 tách café sữa!_Bỏ qua câu hỏi của Vy Vy, Tiểu Tuyết khẽ gọi người phục vụ
-Giờ thì hãy uống một ngụm nước lọc, sau đó hãy uống cái này.Uống xong tớ sẽ nói điều cần nói .
Tiểu Vy làm theo lời Tiểu Tuyết dù cô không biết bạn cô đang giở trò gì.
-Cậu thấy nó có vị thế nào?
-Đắng
-Lần trước thì sao?_Tiểu Tuyết nhìn Vy Vy hỏi.Tiểu Vy nhớ đến lần trước, lần đó mọi thứ đều rất ngọt ngào, cũng là mùi vị này, sao hai lần lại cảm nhận được hai hương vị khác nhau.
-Nó đắng_Tiểu Vy trả lời
-Tớ từng nghĩ tình yêu là một tách café đấy.Nó sẽ đắng nếu ta bị tổn thương, bị phản bội.Nhưng khi ta đang trãi qua phút ngọt ngào, nó ngọt.Đúng không?_Tiểu Tuyết mĩm cười nói
Sau vài giây suy nghĩ, Vy Vy trả lời
-Có lẽ vậy.
-Bạn của tớ à, hãy quên hết mọi chuyện đi!Nếu thực sự thích Anh Khang, hãy tha thứ cho cậu ta.Hạnh phúc là thứ không dễ dàng có được, hãy nghĩ đến việc khi cuộc sống của cậu thiếu cậu ta mà cậu đã lỡ yêu cậu ta rồi, cậu sẽ thế nào!Tớ chỉ muốn nhìn thấy cậu hạnh phúc bên người cậu yêu, không muốn cậu đau khổ, cậu hiểu chứ?_Tiểu Tuyết buồn bã nói
-Tiểu Tuyết à,có lẽ tớ sai thật rồi.Hức..hức..không có cậu ấy tớ sẽ thế nào chứ…hức..hức…lúc đó…hức…tớ không nghĩ đến chuyện đó…cậu..hức…nói đúng…hức..cảm ơn ..bạn tớ..hức_Tiểu Vy nức nở, cô cúi gằm mặt xuống đất.
-Đừng khóc nào Tiểu Vy, tớ không muốn nhìn cậu khóc đâu.Cười lên, điều tớ muốn nhìn thấy là phút cậu cười thay vì khóc đấy!_Tiểu Tuyết mĩm cười rồi đưa cho Vy Vy một chiếc khăn tay
-Hức..cảm ơn cậu, Tiểu Tuyết_Tiểu Vy nhận lấy chiếc khăn từ Tiểu Tuyết
-Hãy bước đến hạnh phúc mà cậu đã lựa chọn!_Tiểu Tuyết động viên bạn
-Tớ hiểu rồi!_Vy Vy đứng dậy trả lời rồi bước vội ra ngoài.
“Bạn của tớ, hạnh phúc có lẽ giống như tớ đã nói, như tớ đã nghĩ,con đường bước đến hạnh phúc chắc chỉ toàn là sỏi đá nhưng phía cuối con đường có thể là chân trời chứa đầy sắc màu.Suy cho cùng thì cậu dũng cảm hơn tớ nhiều, cả Tiểu Đan nữa, các cậu còn biết đối mặt với nó_thứ tình yêu mà bao người mong ước, còn tớ thì…trốn tránh, không dám thử lần nữa vì sợ tổn thương.Tớ thật hèn, phải không?”_Nghĩ về quá khứ, Tiểu Tuyết cười nhạt ngẫm nghĩ,nhẹ uống cạn tách café ,cô cũng nhanh chóng bước về trường bắt đầu những tiết học còn lại.
-Tiểu Vy,cậu nói thật chứ?_Anh Khang mừng rỡ
Vy Vy nhẹ gật đầu.Ngay giây phút đó, Anh Khang chạy nhanh đến ôm chầm lấy Tiểu Vy xoay tròn và la lớn:
-Vy Vy chịu tha thứ cho tôi rồi!Cảm ơn cậu
-Thôi thả tớ xuống nào.Tớ muốn về trường, chúng ta cùng về nhé!
-Ừm_Anh Khang gật đầu.Họ nắm tay nhau nhẹ bước từng bước ra về, họ hạnh phúc, họ cảm thấy bây giờ cuộc sống của họ chỉ toàn là màu hồng, tất cả mọi thứ đều tốt đẹp.Nhưng tình yêu nào mà chẳng phải nếm thử đau khổ, cảm giác đau mà họ vừa nếm thử âu chỉ là một chút mà cuộc sống muốn thử họ, đó có thể chưa là gì cả.Đằng sau nó, mọi thứ mới được diễn tả một cách đúng nghĩa của một tình yêu thực sự.Liệu họ có thể vượt qua????????????????
-Mời các em sau lên phòng hiệu trưởng:Trịnh Hạo Thiên, Châu Gia Kiệt, Nguyễn Anh Khang, Hoàng Thiên Lâm, Vương Hàn Phong, Điinh Tiểu Phong, Triệu Bảo Vy và Lý Tố Tâm.-Tiếng loa của trường phát ra
-Không biết có chuyện gì mà thầy gọi bọn mình nhỉ?_Tiểu Phong tò mò
-Cậu sẽ biết ngay thôi mà_Tiểu Vy nói
Cốc!Cốc!Cốc!
-Vào đi_Tiếng thầy hiệu trưởng vang lên...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Hoa hồng giấy -p5
» Hợp đồng yêu - Shell
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Hoa hồng giấy -p2
12345»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ