pacman, rainbows, and roller s
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 7136
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nhật Ký Mang Thai Khi 17
“Cậu là Min Min?”
Mau chóng quay qua, tôi thấy một cậu nam sinh khối 11 lạ hoắc đang nhìn mình không chớp mắt. Ai vậy trời? Tôi tự nhủ khi quét sơ ánh mắt khắp người cậu ta. Như hiểu tôi nghĩ gì nên cậu nam sinh này tiếp tục nói: “Mình là bạn của Chan Chan, học lớp 11B1.”
À! Hoá ra là bạn tên Chan Chan. Thảo nào trông mặt mũi chả ưa nổi. Cùng một lò mà ra.
“Vậy thì sao?”
Cậu nam sinh tự dưng cười cười khi nghe tôi hỏi thế. Đưa tay lên quẹt mũi, cậu ta bảo:
“Mình tên Chí Hùng. Rất vui được gặp cậu.”
“Chí khùng chí mén gì, khi không đến nói lung tung.” – Tôi bực bội nhủ thầm rồi cất giọng – “Xin lỗi, tôi chẳng có nhã hứng kết bạn.”
Tôi cứ tưởng tên Chí Hùng sẽ tức giận trước câu nói không nể nang kia nhưng không, cậu ta chẳng có chút biểu hiện khó chịu nào mà còn giữ nguyên nụ cười:
“Đúng là đứa con gái kỳ lạ! Hèn gì Chan Chan lại chọn.”
“Nè, từ nãy đến giờ tôi không hiểu cậu nói cái gì cả.”
“Không có gì.” – Chí Hùng nhún vai – “Mình nghe Chan Chan kể về cậu cùng cái thai.”
Tôi cắn môi thầm trách tên Chan Chan bộ hết chuyện làm rồi hay sao mà lại đi báo tin việc tôi mang thai với cậu ta cho người khác nghe. Giờ thì tôi chắc chắn rằng thần kinh của thằng cool boy đó gặp vấn đề. Sao cậu ta không phóng loa nói cả trường nghe luôn đi!
“Mình là bạn thân Chan Chan từ nhỏ nên chuyện gì cậu ấy cũng tâm sự hết. Đừng lo, mình không phải người hay tọc mạch. Chủ yếu mình đến đây chỉ để xem Min Min là ai thôi.”
“Để làm gì?”
“Ừm… chỉ tò mò chút. Nhưng mà, Chan Chan có thể chọn một người con gái khác ngoài người đó để làm vợ thì quả là rất kỳ lạ! Hẹn gặp cậu lần khác.”
Vẻ như biết tôi sẽ hỏi câu gì nên Chí Hùng nhanh chóng tạm biệt rồi đi nhanh về phía dãy phòng học bên kia. Dõi theo bóng dáng cao gầy của tên nam sinh xa lạ, tôi thấy khó hiểu. Tại sao cậu ta phải đến xem Min Min là ai làm chi? Điều này liên quan gì đến cậu ta?… Ban nãy, Chí Hùng có nói là vì tò mò và cả một câu vô cùng kỳ quặc: “Chan Chan có thể chọn một người con gái khác ngoài người đó để làm vợ thì quả là rất kỳ lạ.” Người đó là ai nhỉ???
… Buổi chiều tan học, bước ra khỏi cổng trường thì tôi thấy ngay Chan Chan đứng đợi bên chiếc xe martin. Trông dáng vẻ lững thững của tôi từ từ đi lại là cậu ta hỏi ngay:
“Đằng ấy ngủ quên trong lớp hay sao mà lâu vậy?”
“Buồn đi vệ sinh không được à?”
“Rồi, không đôi co nữa. Lên xe đi, đằng này chở về nhà.”
Nhìn Chan Chan leo lên xe mà tôi phát bực. Tại cậu ta tình nguyện đưa tôi về chứ có phải tôi kề dao ngay cổ ép đâu mà cậu ta cáu bẳn thế chứ. Làm mà chẳng có chút thành ý gì hết. Lầm rầm lủa rủa, tôi hậm hực bước đến và đặt mông cái phịch lên yên xe sau.
“Đằng ấy ngồi đàng hoàng, làm nổ bánh xe là hai đứa cuốc bộ dìa nha.”
“Đạp đi đồ lắm mồm!”
Phải chờ tôi giục thì Chan Chan mới chịu khép cái mỏ lại, đạp xe rời khỏi trường. Trên đường về, hai đứa cũng im lặng như hồi sáng. Nhưng không lâu sau, cậu ta lên tiếng:
“Hôm nay đằng ấy có chuyện gì không?”
“Chuyện gì là chuyện gì?”
“Ý là chuyện buồn vui trong lớp đó. Nếu có thì kể nghe cho đỡ buồn chán.”
Mau chóng, tôi nhớ lại cuộc gặp gỡ với cái cậu Chí Hùng sáng nay. Tức thì, tôi trả lời ngay:
“À phải, hồi sáng đang mua nước uống thì tớ tình cờ gặp bạn cậu.”
“Bạn đằng này? Ai?”
“Cậu ta nói tên là Chí Hùng. Bạn cậu có ai tên như vậy không?”
Hỏi đến đó thì tự dưng tôi cảm giác Chan Chan đạp chậm dần vì tốc độ của chiếc xe giảm đi.
“Chí Hùng gặp đằng ấy làm gì?”
“Ai biết. Mà tại cậu nhiều chuyện, kể cho tên ấy nghe việc tớ mang thai với cậu còn gì.”
“Thì, Chí Hùng là bạn thân của đằng này nên tâm sự chút đỉnh. Giống đằng ấy với Thuý Nga thôi. Nhưng, Chí Hùng có nói gì với đằng ấy không?”
“Cậu ta bảo tò mò muốn biết Min Min là ai nên đến tìm xem thử…”
“Trời! Thằng này hâm nặng! Khi không làm vậy. Rồi nó còn nói gì nữa?”
Hiển nhiên, tôi làm sao quên câu nói kỳ lạ cuối cùng của Chí Hùng. Mặc dù lòng rất muốn kể cho Chan Chan nghe đồng thời hỏi “người đó” là ai thế nhưng chả hiểu sao miệng tôi lại không thể mở lời được. Hình như, trong tôi xuất hiện một cảm giác lo lắng thì phải.
“Sao đằng ấy im ru thế? Chắc thằng Hùng nói bậy bạ gì đó phải không? Đằng ấy đừng để ý, thằng Hùng hay bị man lắm. Những điều nó bảo đằng ấy đừng tin làm gì.”
“Ừm… Cậu ta chào hỏi vài câu rồi đi, không nói thêm điều gì.”
Tôi nghe rõ tiếng thở phào của Chan Chan. Kiểu như cậu ta thấy nhẹ nhõm về cái gì đó. Đưa mắt nhìn tấm lưng rộng lớn của tên cool boy, tôi vẫn còn suy nghĩ mông lung.
Chương 19: Ngày 21 Tháng 02. Đêm Ngủ Ở Đền Thần.
Ads Tôi không hiểu, ngày xưa bộ các cụ ông cụ bà rảnh rang buồn chán quá hay sao mà khoái đặt ra mấy vụ lễ với nghi, nguyên với tắc dễ sợ! Các cụ thích hành hạ con cháu thì phải. Ngoài việc để lại nhà cửa đất đai rộng thênh thì thiết nghĩ họ cũng nên giảm bớt mấy cái dòng lễ nghi đi cho đỡ con cháu chứ. Đặc biệt là làm phước cho những đứa con dâu chân ướt chân ráo mới về nhà chồng như tôi đây. Mọi chuyện bắt đầu vào buổi chiều ngày hôm sau…
Đi học về vừa bước vô nhà thì tôi và Chan Chan giật mình khi thình lình một chiếc đĩa sứ bay đến với tốc độ cực nhanh. Tôi chẳng hề né vì hướng nhắm của nó không phải tôi mà là Chan Chan. Tôi chỉ hơi tiếc bởi tên này dây thần kinh vận động tốt ghê, kịp thời né đầu tránh “đĩa bay” kia. Cái đĩa văng vào tường, bể tan tành. Sau khi hoàn hồn trở lại, Chan Chan mới đảo mắt nhìn xem thử ai định “ám sát” mình. Tôi cũng thế. Và bất ngờ lẫn kinh dị khi “thủ phạm” là cha chồng tôi, trông vẻ mặt khá tức giận. Tôi nghĩ ông giận vì con trai né được chiếc đĩa. Bộ ổng định huỷ hoại dung nhan con à?
“Cha, chuyện gì thế?”
“Thằng mất dạy!” – Cha chồng tôi nói ngay ba từ thường niên – “Mày có biết mình đã làm sai gì không? Có nhiêu đó cũng chẳng nhớ nổi!”
“Dạ?!” – Lần đầu tiên tôi thấy bộ mặt bảnh bao của Chan Chan ngố như thế.
“Mày tin chiếc dép lào này vô mặt mày nữa không thằng kia?”
Thấy cha sốt sắng tháo đôi dép mang trong nhà ra thì lập tức Chan Chan liền lùi về sau vài bước đồng thời đưa hai tay lên che ngay trước mặt như phòng hờ cái trò “dép bay”.
“Nhưng, con đâu biết mình làm gì sai.”
Cha chồng tôi cố kiềm cơn giận đang vần vũ trên đỉnh đầu, ném mạnh chiếc dép xuống, nói:
“Min Min về nhà được ba ngày rồi mà mày vẫn chưa cho con bé biết tục lệ quan trọng của gia đình. Mày mà bảo không nhớ là tao thề cho hai chiếc dép cùng lúc vô mặt mày.”
Nghe lời đe doạ táo tợn đó từ cha thì Chan Chan xanh lè mặt mũi. Cậu ta đảo mắt cắn môi như cố nhớ xem cái tục lệ quỷ quái kia là gì. Tôi thì đứng đó chứng kiến “cuộc chiến tốc độ” nghẹt thở giữa một bên là bộ não đang chạy không ngừng của Chan Chan và bên còn lại là hai chiếc dép lào trên tay cha chồng.
“A” – Chan Chan đập hai bàn tay vào nhau – “Con nhớ rồi! Là ngủ ở đền thần.”
Bấy giờ cha chồng tôi mới chịu thả rơi hai chiếc dép, hắng giọng bảo đầy bực mình:
“Bây giờ não mày mới thông hả con?”
“Tại con tưởng chị dâu nói với Min Min rồi.”
“Chị dâu mày quản đủ thứ chuyện. Mày là chồng Min Min thì phải có nhiệm vụ lo cái này chứ. Mày liệu mà làm! Không xong thì chết!” – Cha chồng tôi đứng dậy xỏ đôi dép vào rồi nhìn qua tôi – “Lát thằng Chan Chan bảo gì, con cứ nghe theo. Chịu khó một đêm thôi.”
Trước khi đi, ông còn “khuyến mãi” cho tôi một nụ cười khó đỡ. Thật chẳng tin nổi, ổng vừa suýt phan Chan Chan bể đầu ấy vậy lại cười tươi rói với con dâu hệt như không có chuyện gì xảy ra. Bái sát đất ổng rồi! Khi “thái thượng hoàng” đã khuất thì tôi nhìn Chan Chan hỏi:
“Thế rốt cuộc, cái tục lệ khỉ gì đấy là gì?”
“Ừm thì gia đình có một nguyên tắc: dâu hay rể khi về nhà này sống thì một trong ba đêm đầu tiên phải ra ngoài đền thần ngủ. Cái đền to to ở phía sau vườn đó, đằng ấy nhớ không?”
“Khoan đã! Ngủ trưa hả?”
“Không.” – Chan Chan tặc lưỡi – “Ngủ vào buổi tối.”
Ôi mẹ cha ơi! Cái nguyên tắc gì mà rùng rợn kinh dị vậy trời? Bộ hết chuyện làm hay sao mà lại bắt dâu hay rể ra ngoài vườn nằm ngủ vào buổi tối? Không bị muỗi đốt sưng mỏ thì cũng trúng gió. Ban ngày thì trời nóng thế đấy nhưng nửa đêm là gió thổi hù hụ rồi. Bên cạnh đó còn điều dã man khác: vườn nhà Chan Chan rộng như nhà bác tôi ở dưới quê, chưa kể xung quanh lại khá vắng vẻ, ngủ một mình như vậy thì 100% gặp ma cái chắc.
“Không! Không! Ne-vơ! Tớ tuyệt đối không bao giờ ngủ ngoài vườn nhà cậu!”
“Có gì đâu mà đằng ấy sợ, đằng này ngủ ngoài đó hoài. Đền thần mà lo gì.”
Nhìn nụ cười dở hơi của tên Chan Chan thì tôi càng nhủ lòng không ngủ ngoài vườn. Tôi chẳng hề muốn mình trở thành kẻ bất bình thường như tên này. Giờ thì hiểu sao cậu ta cứ điên khùng. Hẳn ngủ ngoài vườn nhiều quá, ma nhập nên hoá dại. Vả lại, dù là đền thần thì cũng thế thôi. Ma quỷ thế kỷ 21 cao tay lắm rồi, chả thánh thần nào trị cho nổi đâu.
“Tớ sẽ đi xin cha mẹ cho khất cái vụ ba trợn này.”
“Vô ích thôi! Đằng ấy không xin được đâu.”
“Hãy đợi đấy!” – Tuyên bố xong câu kinh điển, tôi hùng hồn đi lên lầu gặp cha mẹ chồng.
… Lần này thì thằng Chan Chan đáng ghét lại đúng. Tôi gần như không thể nói thêm lời nào khi trông ánh mắt hình đại bác của mẹ chồng. Bà ấy không phải sát thủ mà là khủng bố! Còn cha chồng tôi tuy rất nhẹ nhàng khuyên nhủ nhưng nghe kỹ thì từng câu từng chữ lại đều sặc mùi đe doạ. Vào lúc đó, tôi mau chóng nhận ra đời mình trong buổi tối hôm nay đã được định đoạt, chẳng thể khác đi. Cũng như kiểu, bạn khó mà chống lại “ý trời”. Giờ tôi thật sự thấy không ưa mấy cụ của nhà Chan Chan rồi.
“Em đừng sợ. Đây là vườn nhà mình, kính cổng cao tường thế trộm không lọt vô đâu. Mà thỉnh thoảng, bác sáu vẫn hay đi lòng vòng quanh đây kiểm tra, em yên tâm.”
Dù chị Hồng Anh nói nghe rất bùi tai nhưng mấy từ đó vẫn không thể nào xoa dịu được sự hồi hộp sờ sợ đang bủa vây lấy tôi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi khi tôi tự dưng nhớ đến mấy cảnh rùng rợn trong phim ma thằng Hoàng hay down trên mạng về coi. Nào là cương thi, ma cà tưng, ma Thái bla bla… Lúc này tôi hận cái thằng em hôi nách đó dã man! Còn đang chết chìm với hàng tá hình ảnh ma quỷ thì tôi giật mình nghe chị Hồng Anh hỏi:
“Nghe nói khi mang thai, người mẹ hay mệt mỏi buồn ngủ hả em?”
“Dạ, cũng gần như vậy. Từ lúc có thai, em ngủ nhiều lắm đến nỗi thầy cô quen mặt. Cơ thể mệt mỏi, hay đi tiểu và tâm trạng dễ cáu bẳn. Thèm chua nữa chứ.”
“Chị rất muốn biết cảm giác khi mang thai như thế nào.”
“Sau này thì em không rõ chớ hiện tại thì thấy mệt ạ. Bụng chưa to mà cứ thấy nặng nề.”
“Chắc em còn nhỏ, vả lại đột ngột mang thai nên chưa quen. Cho chị sờ bụng em tí nhé.”
Tôi gật đầu đồng thời cầm tay chị Hồng Anh đặt lên cái bụng xẹp lép của mình. Chị ấy thích lắm vì tôi nghe tiếng cười cười từ chị. Nhẹ nhàng, chị ấy cứ xoa xoa bụng tôi liên tục.
“Mới một tháng nên bụng chưa to gì hết.” – Tôi bảo.
“Thích thật đó! Chị cảm nhận được sự sống đang hình thành trong bụng em.”
“Chị với anh Dũng Văn mau mau có con đi thì sẽ giống như em thôi.”
“Ở đời, không phải cứ muốn là được em ạ…”
Tôi hơi ngạc nhiên khi nghe chất giọng chị Hồng Anh thấp dần. Khẽ quay qua tôi thấy gương mặt theo góc nghiêng của chị dưới ánh sáng từ chùm đèn cổ trông thật buồn. Có cảm tưởng, người chị dâu hay cười ấy đã chất chứa “Tất nhiên đằng này cần có trách nhiệm với đứa bé trong bụng đằng ấy. Lý nào lại bỏ? Dù thật sự chẳng muốn làm cha lúc này nhưng là con trai chân chính thì nên hành động như vậy. Còn tình yêu thì chúng ta sẽ cố gắng cho đối phương tình cảm.”...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» Có cần lấy chồng không
» Em không yêu tôi
» Chân ngắn sao phải xoắn
123456»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ