Insane
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Ngoan, Anh Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4339
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Ngoan, Anh Yêu Em

Mà Lăng Khiên vẻ mặt có thể miêu tả bởi cụm từ “đường làm quan mở rộng” cũng không hề khoa trương tí nào. Anh ôm chặt lấy Đồng Yên, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn cô, ánh mắt chan chứa niềm vui cùng sủng nịnh.

Tiếu Diệc Trần nhìn giai nhân đối diện khanh khách cười mà trong mắt tràn đầy ưu thương, khi ánh mắt rơi vào mấy dấu môi hồng hồng hiện trên cổ cô thì mắt anh tối sầm lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, không thể giả vờ cười cười vui vẻ nữa. Anh chẳng qua nhìn Đồng Yên một cái rồi lôi Tử Yên Nhi bên cạnh xoay người rời đi.

Đồng Yên dõi theo thân ảnh cô đơn và chật vật của Tiếu Diệc Trần xong cúi đầu và nhích gần hơn vào người đàn ông bên cạnh mình, nắm thật chặt lấy tay anh.

Lăng Khiên cúi đầu thu hết mọi hành động mờ ám của cô vào trong mắt, cảm giác được cô vô cùng tin tưởng mình thì trong lòng anh nhát mắt tràn đầy một ý muốn bảo hộ cô mãnh liệt. Anh mím môi nhìn cô cười cười ôn nhu, cầm chặt tay cô hướng vào hội trường bên trong, gặp kí giả nào tiến tới anh cũng không ngăn cản, kéo tiểu nữ nhân vào trong người, trên mặt không còn vẻ lãnh khốc đạm mạc nữa mà là nụ cười nhu hòa và kiên định.

Khi bị hỏi đến thân phận của Đồng Yên một lần nữa, anh dùng giọng nói trầm thấp nhưng yêu thương sâu đậm nói: “Đây là vợ tương lai của tôi, Đồng Yên!”

Anh cúi đầu bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô khẽ mỉm cười, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Một đám đông tất cả kí giả nhanh tay cầm máy ảnh chuyên nghiệp chụp lấy hình ảnh đẹp đẽ kia và ghi lại lời giới thiệu của anh với ý nghĩ dự định tiêu đề cho trang nhất của báo ngày mai. Có thể là dòng tít “Tổng tài tập đoàn Viễn Đông – Lăng Khiên cầu hôn vợ tương lai của mình cùng nụ hôn nóng bỏng” chẳng hạn.

Hết chương 28

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 29: Bắt đầu phản công

Sau khi từ làng du lịch trở về, trên trang đầu tiên của tất cả các tờ báo lớn nhỏ đều là hình ảnh nụ hôn và lời cầu hôn của Lăng Khiên làm cho người khác vô cùng rung động. Lúc đó tất cả các kí giả không có đợi nữ chính trả lời, mà Lăng Khiên cũng không hề cho bọn họ cơ hội hướng bảo bối của mình có bất kì câu hỏi gì, sau nụ hôn nóng bỏng đó trực tiếp ôm lấy nữ nhân đã xụi lơ với vẻ mặt thẹn thùng ở trong lòng mình xoay người rời đi. Tất cả mọi người khi hồi phục lại tinh thần, thoát khỏi trạng thái trợn mắt há mồm thì chỉ còn nhìn thấy cửa thang máy khép lại và lúc đó người đàn ông đang cúi đầu mỉm cười ôn nhu nhìn nữ nhân của mình.

Một tuần sau, trong lòng làm việc của Lăng Khiên.

“Yên Yên, tối nay anh có cuộc hẹn với khách hàng, em ăn cơm một mình nhé. Hơn nữa không nên ăn thức ăn nhanh, chúng không sạch sẽ chút nào.” Lăng Khiên nắm điện thoại nói chuyện với Đồng Yên, ngữ điệu nhu hòa đến mức làm cho hai người đàn ông đối diện buồn nôn muốn ói mửa.

Đồng Yên ngồi trong phòng làm việc nhìn về phía chân trời, mặt trời đang lặn dần và những ánh nắng ngày càng nhạt dần nghe điện thoại của anh. Cô cười cười: “Em biết rồi. Tối nay anh về muốn ăn cái gì em làm cho anh?”

Anh cười cười: “Tùy em, cái gì cũng được hết.”

Đồng Yên nghiêng đầu suy nghĩ nói: “Canh ngân nhĩ có được không?”

“Được.”

Lý Duệ uống một ngụm cà phê nhếch miệng cười nói: “Khiên này, từ trước tới giờ tôi thật đúng là không phát hiện ra cậu lại buồn nôn như vậy.”

Lục Tư Triết tháo mắt kính xoa xoa mắt xong lại đeo lên lần nữa nói: “Hắn bây giờ là một tên buồn nôn vậy đấy.”

Lăng Khiên không thèm để ý cũng chẳng thèm phản bác, tâm tình rất tốt cười nói với hai người kia: “Ghen tỵ thì cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy. Tôi sẽ kiêu ngạo mất.” [))))))))))))))">

Lý Duệ suýt nữa phun hết cà phê trong miệng ra, bị sặc đến ho sặc sụa. Lục Tư Triết thương cảm nhìn anh, xong tốt bụng vỗ vỗ đập đập lưng Lý Duệ đồng thời quay sang nói với Lăng Khiên: “Làm sao cậu nhìn ra mấy tấm ảnh chụp cậu cùng Tử Yên Nhi là do Tiếu Diệc Trần làm?”

Lăng Khiên rút ra hai điếu thuốc ném cho hai người kia, sau đó châm một điếu cho mình rồi đưa lên miệng hít một hơi rồi mới nói: “Nếu như đầu óc hắn còn có một chút tỉnh táo thì cũng biết những bức ảnh kia không hề có giá trị lợi dụng tí nào, kể cả hắn”.

Lý Duệ gõ gõ đầu thuốc vào gạt tàn nói: “Người thu mua cổ phần Trần Dương lần trước cậu nhờ tôi điều tra chính là em vợ của Tiếu Diệc Trần, Tưởng Ba”.

Lăng Khiên nhếch khóe miệng, trong mắt xuất hiện nụ cười giễu cợt, quay đầu nhìn thoáng qua cửa sổ: “Chúng ta bắt đầu chuẩn bị thôi.”

Lý Duệ gật đầu đứng dậy hỏi: “Cậu chuẩn bị ăn vào bao nhiêu?”

Lăng Khiên cúi đầu trầm tư một chút nói: “Lão bà của Tiếu Diệc Trần nói là muốn hai mươi phần trăm cổ phần Trần Dương. Nếu hắn đồng ý, như vậy trên tay hắn cũng chỉ có ba mươi phần trăm, trừ đi tổng số cổ phần của cổ đông là hai mươi phần trăm, trên thị trường hẳn là còn ba mươi phần trăm. Chúng ta ít nhất phải ăn vào hai mươi phần trăm, tuyệt đối không thể để Tưởng Ba ăn thêm vào mười phần trăm nữa”.

Lý Duệ cau mày: “Tại sao? Mục đích của cậu không phải là hạ gục Tiếu Diệc Trần à? Hắn ăn vào thêm mười phần trăm nữa là Tiếu Diệc Trần xong đời, còn giúp cậu chiếu cố”.

Lăng Khiên cúi đầu cười cười, nhướn mi nhìn anh: “Tôi cần sự hỗ trợ của hắn ta sao? Nực cười!”

Lý Duệ nhún nhún vai: “Được, tôi biết rồi. Chuẩn bị xong sẽ báo cho cậu ngay lập tức”.

Lăng Khiên gật đầu: “OK. Liên lạc sau”.

Sau khi Lý Duệ rời đi, Lăng Khiên nhìn điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay mình thất thần trong chốc lát. Vừa rồi chỉ trong một khắc trong lòng anh như lại cảm thấy có chút chột dạ. Thực sự anh không rõ mục đích mình muốn hạ gục Tiếu Diệc Trần là vì bất bình thay Đồng Yên hay chỉ là chính mình muốn trả hận.

Lục Tư Triết vẫn không hề phát biểu ý kiến gì, cho đến khi thấy trong mắt Lăng Khiên là sự giằng co cùng mờ mịt mới nhấp một chút cà phê nói: “Cậu xác định muốn cho Tiếu Diệc Trần thân bại danh liệt?”

Lăng Khiên dập thuốc vào gạt tàn, vuốt vuốt mi tâm nói: “Thật cũng thật sự không biết chính xác như thế nào.”

“Nếu như cô ấy biết, cô ấy sẽ không đồng ý cậu làm như vậy.”

Anh đưa mắt nhìn Lục Tư Triết nói thật nhỏ: “Vậy thì cậu đừng nói cho cô ấy biết.”

Lục Tư Triết cũng dập tắt điếu thuốc, đứng lên, hai tay đút vào trong túi áo nói: “Cô ấy là người phụ nữ của cậu, cũng hiểu cậu. Đến lúc Tiếu Diệc Trần bị làm sao chẳng lẽ cô ấy không liên tưởng đến cậu? Thời điểm cô ấy hỏi cậu, cậu có nhẫn tâm nói dối cô ấy không? Cậu hãy suy nghĩ kỹ lại đi, vì bây giờ cậu đang rất hạnh phúc!” Nói xong anh cầm lấp tập tài liệu và ra khỏi phòng.

Lăng Khiên ngả người tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại. Đúng vậy, bây giờ anh đang rất hạnh phúc, mặc dù Đồng Yên chưa đáp ứng lời cầu hôn của anh nhưng cô đối với anh thực sự rất tốt. Từ làng du lịch trở về, mỗi lần sau khi uống rượu trở về nhà cô, cô sẽ cho phép anh ngủ lại. Trong căn phòng nhỏ đó đồ đạc của anh ngày càng nhiều, phòng tắm đã có thêm bộ đồ cạo râu, trong cốc đựng bàn chải có thêm chiếc bàn chải đánh răng màu lam, trên mắc có thêm một chiếc khăn lông màu trắng, trong tủ quần áo có một vài bộ quần áo đi làm của anh. Tất cả đều nói rõ rằng cô dần dần cho anh tiếp cận vào cuộc sống của cô, anh rất mãn nguyện, mọi chuyện đều thật tốt đẹp. Tất cả mọi việc không tốt đều đã qua rồi.

Nhưng là một người kinh doanh bao nhiêu năm nay không hề chịu thua bất cứ việc gì, anh không cam lòng cứ như vậy bỏ qua cho Tiếu Diệc Trần, trừ không cam lòng ra còn có sợ hãi. Anh muốn cho người mang tên Tiếu Diệc Trần này hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Đồng Yên, anh không hi vọng Đồng Yên phải nhìn và nghe thấy bất kì tin tức về người đàn ông này nữa.

Vừa về đến nhà, Đồng Yên đi ngay vào phòng bếp nấu cơm, ăn xong lại đem ngân nhĩ cùng ngân hạnh (Vi: 2 thứ này là gì vậy @@?) bỏ vào trong nồi sau đó quay ra phòng khách ngồi ghế salon, ôm lấy máy tính nghiên cứu kịch bản. Mái tóc dài được cô búi gọn sau gáy, bộ quần áo to rộng ở nhà càng làm cô toát ra vẻ xinh xắn. Cô bật mấy bài hát làm không khí bớt cô đơn, nhưng toàn là những bài hát thanh âm rất thấp, không có lời ca vui vẻ hào hứng; trong phòng bếp tràn ngập hơi nước, mùi thơm nhẹ của canh bay khắp nhà làm cho người khác không tự chủ mà thả lỏng tâm tình.

Lăng Khiên mở cửa, đập vào mắt anh là toàn bộ khung cảnh trong nhà đẹp đẽ, ngọt ngào như vậy làm cho cảm giác thư sướng cùng ấm áp vô tận tràn ngập cả lòng anh [kể cả từng lỗ chân lông">.

Đồng Yên nghe được tiếng mở cửa, quay ra nhìn thấy người nam nhân anh tuấn kia, khóe miệng lập tức cong lên. Cô đặt máy vi tính xuống sàn nhà nhanh chóng chạy ra cầm lấy áo khoác cho anh le lưỡi nghịch ngợm: “Hì hì. Em xem kịch bản tập trung quá, cũng không nghe thấy tiếng anh mở cửa.”

Nói xong cô liền cau mũi: “Anh lại uống nhiều rượu rồi.” Ngữ khí của cô có nho nhỏ oán trách, nhưng hơn hết là đau lòng.

Anh vẫn cười yếu ớt, đổi giày bước vào nhà đồng thời ôm lấy cô đi thẳng vào bếp, ngó một chút vào nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp, anh nới lỏng cà vạt cười cười: “Thơm quá.”

Đồng Yên nghe giọng anh khàn khàn thì đau lòng lắm lắm, kéo anh ngồi xuống bên bàn ăn, đấm bóp vai cho anh hỏi: “Anh có mệt lắm không?”

Anh nhắm hai mắt, tay cầm lấy tay cô cười vui vẻ: “Hoàn hảo. Anh đói quá.”

Cô vội vàng xoay người bắc nồi canh xuống, sau đó múc một bát canh đưa cho anh, cầm lấy muỗng khuấy khuấy vài cái rồi nói: “Hay để em làm thêm mấy món ăn cho anh nhé? Chỉ uống canh thôi anh sẽ không no đâu.”

Anh lắc đầu, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi. Tối rồi anh vừa có cuộc nói chuyện với người của chính phủ, do đó anh cảm thấy mệt chết đi mất, thân thể cũng thật bải hoải chết đi.

“Không cần đâu. Anh uống mấy bát canh là ổn.” Buổi tối anh chỉ lo uống rượu, cơ hồ chẳng ăn thêm thứ gì cũng không có cảm giác đói. Nhưng dạ dày cồn cào lợi hại, nhức nhối và không thoải mái chút nào.

Trên bàn cơm, Lăng Khiên cúi đầu uống canh, Đồng Yên ngồi bên cạnh cùng anh trò chuyện.

“Hôm nay lãoChu nói là về sau sẽ không để em đi ra ngoài phỏng vấn nữa. Có phải anh bày mưu đặt kế không?”

Anh vẫn cúi đầu uống canh, đáp một tiếng.

“Thật ra thì đi ra ngoài phỏng vấn cũng rất ích mà, có thể rèn luyện và có nhiều kinh nghiệm lắm. Thiến Thiến nói với em rằng chỉ ở trong phòng làm biên tập thì chẳng có trợ giúp gì với công việc của em cả. Anh nói với lãoChumột lần nữa cho em thực hiện một bài phỏng vấn thích hợp nhé.”

Lăng Khiên đã uống xong một bát canh nữa, ngẩng đầu nhìn cô đặt hai tay lên bàn, nâng cằm lên vô cùng nghiêm túc thì mi tâm cau lại rồi lập tức giãn ra. Anh cười cười không nói gì, nhéo nhéo cái mũi cô rồi đứng dậy cầm lấy bát đi tới bồn rửa....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» Chân ngắn sao phải xoắn
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ