Old school Swatch Watches
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p5

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3316
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p5

Ông chủ nhiệt tình tính giá ưu đãi cho họ, trả lại một đống tiền lẻ. Giản Đơn cẩn thận bỏ từng đồng tiền lẻ vào ví, cả hai loạng choạng đi ra cửa rồi vẫy một chiếc taxi trên đường.

Liễu Tinh nhoài người lên lèm bèm đọc địa chỉ của mình cho tài xế rồi lại rúc vào ghế sau, nắm chặt lấy tay Giản Đơn:

- Em không ghét anh, thật không ghét anh đâu.

Bác tài mím môi cười thầm.

Giản Đơn bịt miệng Liễu Tinh:

- Ừ ừ, anh biết rồi.

Liễu Tinh cười hi hi gạt tay anh ra, rồi bỗng nói một câu khác:

- Anh có biết tại sao em không ghét anh không?

Giản Đơn quay sang nhìn cô.

Cô lắc đầu thật mạnh, huơ tay lên:

- Anh cố chấp trong tình cảm, không lăng nhăng, đây là ưu điểm, ưu điểm rất lớn. Nhưng mà, người anh cố chấp không phải là em, vì thế nên em hơi ghét anh.

Không nhịn được nữa, bác tài bật cười thành tiếng.

- Cô ấy uống hơi nhiều, hơi quá chén. – Giản Đơn nhìn tay Liễu Tinh huơ lên huơ xuống mà thấy đau cả đầu, nhưng thần trí lại càng lúc càng tỉnh táo.

Chỉ một lát sau, xe đã dừng lại trước cửa chung cư của Liễu Tinh.

Giản Đơn trả tiền rồi đỡ cô xuống xe, thành thạo lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa, không bật đèn mà vứt túi xách trên đất rồi ôm Liễu Tinh ép vào tường.

- Nếu anh làm bạn trai của em, thật em sẽ không ghét anh nữa? – Giản Đơn hỏi rõ từng chữ.

Liễu Tinh nhếch miệng, giơ tay lên sờ mặt anh, cười tít mắt:

- Bạn trai là để yêu thương, làm sao ghét được?

- Em nói thật chứ?

- Em thề với Phật tổ, thề với Thượng đế. – Người Liễu Tinh mềm nhũn ra rồi từ từ trượt xuống dưới.

Giản Đơn hừ một tiếng rồi ôm cô vào lòng:

- Được, anh tin em lần này. – Anh cắn nhẹ vào tai cô.

- Nhột! – Liễu Tinh cười khúc khích rồi rúc vào lòng anh.

Giản Đơn bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ.

Làm thế nào để gạo nấu thành cơm?

Câu trả lời là: Dùng rượu đốt.

Liễu Tinh ôm cái đầu đau như búa bổ sau cơn say rượu nhìn đống quần lót, áo lót, áo len xếp ngay ngắn cạnh giường, rồi lại nhìn người đàn ông mặt mày nghiêm túc, y phục chỉnh tề đang ngồi nghiêm chỉnh ở đầu giường mà muốn chết quách cho xong.

Làm ơn đổi mới đi một chút có được không, cùng một sai lầm sao có thể tái phạm lần thứ hai chứ? Lần này lại không may mắn bằng lần trước, nhìn tấm thân lõa lồ trong chăn và hộp bao cao su đã xé rách phía đầu giường, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.

Mình đúng là đồ con gái háo sắc.

Tại sao lần này người đàn ông này lại điềm tĩnh như vậy? Gặp nhiều thành quen à?

Liễu Tinh nhắm mắt lại giả chết, thực ra là chẳng còn mặt mũi nào nhìn các cụ ở quê, lòng thầm cầu xin ông Trời mau làm cho người đàn ông này biến mất! Để cô một mình ngồi liếm láp vết thương lòng.

- Bố anh là kỹ sư ở Viện Thủy lợi Tân Giang, mẹ anh làm kế toán ở siêu thị Carre four, gia cảnh cũng tạm ổn, bố mẹ đã mua cho anh một căn hộ 120m2 ở tiểu khu Thường Lạc, tháng sau giao chìa khóa. Bây giờ lương của anh là bốn ngàn tệ một tháng, không có thú vui gì xấu, làm việc được bốn năm, có một khoản tiết kiệm nho nhỏ. Anh quen với một cô gái được hai năm, vì tính cách và suy nghĩ không hợp nên đã chia tay được hai tháng.

Hai tai Liễu Tinh dỏng lên, từng câu từng chữ mà Giản Đơn nói, cô đều nghe hết sức rõ ràng.

Sau đó thì sao?

Giản Đơn bỗng không nói tiếng nào nữa.

Cô đợi một lát, căn phòng im ắng lạ thường..

- Anh không phải là người đàn ông tùy tiện lên giường với người khác.

Cô hé mắt, thấy Giản Đơn đang nhìn mình bằng vẻ oai phong lẫm liệt.

Liễu Tinh bỗng trợn trừng mắt:

- Anh tưởng em thì tùy tiện hay sao?

Điên mất thôi, đầu đau như búa bổ. Đây không phải tùy tiện, đây là mượn rượu làm càn. Nhưng mà, tại sao cả hai lần uống say mà đối tượng làm càn lại cùng là một người cơ chứ?

- Cho nên chúng ta phải nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc – Giản Đơn nghiêm nghị nói.

Để cô bốc hơi hoặc xuyên không quách cho xong, nếu không trước đôi mắt sắc bén và trong sáng này, cô thật sự không còn lỗ nẻ nào mà chui xuống nữa.

Chuyện này sẽ phải nhìn nhận nghiêm túc kiểu gì? Thông thường người ta đều giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì để bỏ qua.

- Anh muốn em phải bồi thường tổn thất cho anh như thế nào đây?

- Anh quên đi cô bạn gái cũ, em cũng cắt đứt triệt để với vị hôn phu cũ đi, chúng ta chính thức qua lại.

Hàng mi dài giữ im, một lát sau mới chớp một cái, rồi hai cái, rồi cứ chớp mãi chớp mãi. "Gì cơ?", Liễu Tinh nhảy dựng lên, chiếc chăn rơi xuống, để lộ hết bộ ngực trần.

- Á!

Cô cuống quýt giữ chăn lại, vừa thẹn vừa giận, mặt đỏ cả lên.

- Đừng... lạnh đấy.

Mặt Giản Đơn đỏ bừng, run run đưa tay ra đệm lại chăn cho cô rồi ấp úng:

- Sau khi chúng ta đã hẹn với nhau, anh đi công tác ở nơi khác, em ở nhà phải ngoan ngoãn, không được lằng nhằng dây dưa với tay thầy giáo kia. Anh sẽ nói chuyện với bố mẹ anh để em dọn đến nhà anh ở. Sau đó, mùng 1-5 được nghỉ dài ngày, anh sẽ cùng em về quê một chuyến để ra mắt bố mẹ em.

- Anh... nói chậm lại một chút có được không? – Bộ óc đáng thương của Liễu Tinh nhất thời không thể tiếp nhận được quá nhiều thông tin một lúc.

Giản Đơn gật đầu:

- Em đừng kiếm cớ với anh, chúng ta đã lên giường rồi, không còn sự lựa chọn nào khác đâu.

- Anh... thích em thật sao? – Liễu Tinh hỏi mà không dám khẳng định.

Vành tai Giản Đơn đỏ rực lên:

- Sao nào, không được sao?

Trong mắt Liễu Tinh dâng lên một lớp sương mờ ẩm ướt, nước mắt ngân ngấn:

- Từ bao giờ?

- Khi em nói em sẽ đi Thẩm Quyến với tay thầy giáo kia, anh đã hơi hiểu ra, đến khi ngồi uống cà phê với cô bạn gái cũ, từ đầu đến cuối anh chẳng thèm hỏi han cô ấy sống ra sao mà chỉ toàn nói về em, cô ấy bảo anh đã thay lòng đổi dạ, anh mới tỉnh ngộ ra. Ê, không được cười, anh thừa nhận anh hơi ngốc trong chuyện tình cảm, em cũng có kém gì anh!

- Em không cười, không cười... – Nước mắt không kìm được trào ra, lau mãi không hết.

- Em đó, sau này đừng nhắc tới mười ba mười bốn năm gì đó được không, anh cho em bốn mươi, năm mươi năm, không thiệt đâu!

- Không, không thiệt tí nào, em lãi to! – Liễu Tinh lén véo chân mình trong chăn, đau quá, đây là thật, không phải là mơ.

- Đây – Giản Đơn đưa điện thoại cho cô – Sáng nay em không phải đi làm, anh cũng xin nghỉ nửa ngày phép, em gọi điện hẹn với tay thầy giáo kia, chúng ta cùng tới đó nói rõ với hắn, để hắn ta bỏ cuộc, nếu không anh đi làm xa cũng không yên tâm.

- Vâng ạ! – Liễu Tinh ngoan ngoãn gật đầu rồi đưa tay ra lấy điện thoại, không, là giang hai tay ra ôm chầm lấy người đàn ông điệu bộ nghiêm chỉnh kia.

- Lộ hết ra rồi kìa! – Giản Đơn xót xa nhắc nhở cô, bên ngoài lạnh tới âm năm sáu độ, anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho cô rồi ôm cô vào lòng.

- Lộ thì lộ, anh nhìn hết rồi còn gì!

- Không xấu hổ à? – Anh dịu dàng hôn cô, mỉm cười trêu chọc.

- Người ta vốn háo sắc mà. – Từng giọt nước mắt rơi trên áo anh.

Anh ngẩn người, ánh mắt xa xăm, ngoảnh nhìn vầng sáng mờ mờ ngoài cửa sổ. Còn rất sớm, nói chuyện chẳng cần bao nhiêu thời gian, vậy thì, vẫn còn có thể tranh thủ làm chuyện khác.

Anh đè cô xuống giường rồi cắn dọc theo vành tai, cằm, cổ... của cô, càng lúc càng nồng nàn.

Buổi sáng mùa đông, trong phòng cảnh xuân vô hạn.

Sau khi thông qua ý kiến tập thể, đơn xin thuyên chuyển công tác xuống cơ sở của Khang Kiếm đã được phê duyệt. Phòng Tổ chức của Thành ủy thông báo cho anh biết, hai tuần sau anh sẽ tới huyện Vân đảm nhiệm chức vụ chủ tịch huyện, coi như ngang bằng với cấp phó sở. Thể theo đề nghị của Khang Kiếm, Giản Đơn cũng được điều đi làm thư ký của anh.

Hai tuần không dài, công việc của Khang Kiếm đã được Lục Địch Phi tiếp quản, bây giờ phần lớn thời gian của anh đều ở Sở Thống kê để tìm hiểu và phân tích các vấn đề tổng giá trị sản lượng, nông nghiệp, công nghiệp, thuế má... của huyện Vân, thời gian rỗi còn lại thì ở bên bà xã.

Khi họ yêu nhau cũng chẳng dính nhau như thế, triệt để tận dụng mọi thời gian để gửi cho nhau những tin nhắn sến nổi da gà, còn thỉnh thoảng tay trong tay đi xem phim, mua sắm, dạo công viên, đánh bóng mặt đường... nồng thắm tới mức đâu đâu ở Tân Giang cũng nhìn thấy bóng dáng họ.

Giữa lúc bận rộn, Bạch Nhạn còn phải tranh thủ thời gian để đi xem nhà. Sếp Khang chỉ đưa ra phương hướng và đường lối, còn tình hình cụ thể thì cô phải đi tìm hiểu. Cô biết rằng tới huyện Vân, sếp Khang có áp lực rất lớn, chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại, cô không thể làm vướng chân anh.

Đây là một gia đình đích thực, Bạch Nhạn vô cùng hưng phấn, tưởng tượng ra cuộc sống tương lai, chạy tới chạy lui bên khu thành cũ của Tân Giang mà chân bồng bềnh như bước trên mây. Mỗi lần xem xong một căn nhà, cô đều miêu tả chi tiết lại cho sếp Khang nghe.

Lau những giọt mồ hôi đọng trên cánh mũi cô, nhìn đôi mắt lấp lánh như sao của cô, sếp Khang cảm thấy cuộc đời chưa bao giờ tươi đẹp như bây giờ.

Hôm nay, tan làm xong Bạch Nhạn lại đi xem một căn hộ ven sông. Cô đứng trên ban công của một đơn nguyên, gió sông lồng lộng mang theo hơi thở mùa xuân ùa đến, cô vuốt tóc tì vào lan can, lòng dạt dào tâm trạng, cô cảm thấy đây chính là ngôi nhà mà cô mong muốn.

Căn hộ không tệ, giá cả cũng không đắt. Cô nhẩm tính trong đầu, cảm thấy có thể chấp nhận được bèn lấy điện thoại ra, vừa định gọi cho sếp Khang thì điện thoại đã đổ chuông.

Là Lục Địch Phi gọi tới.

- Anh đang ở quán cà phê đối diện với khách sạn Hoa Hưng, anh muốn gặp em.

Cô ngẩn người:

- Em đang ở bên ngoài.

- Anh đợi em, không cần phải vội. – Lục Địch Phi cúp máy, tỏ ý sẽ không có bất kỳ sự thương lượng nào ở đây.

Bạch Nhạn chần chừ một lát rồi xuống lầu, bắt xe tới đó.

Quán cà phê này cô rất quen thuộc, chính tại đây, Lục Địch Phi đã tặng cô hai con gấu Teddy được bán với số lượng có hạn.

Bước vào trong, Bạch Nhạn nhìn thấy ngay Lục Địch Phi đang ngồi trong màn khói thuốc mờ mịt. Cô tới đó ngồi xuống, chỉ gọi một cốc nước khoáng.

- Thị trưởng Lục, anh tìm em có chuyện gì không?

Lục Địch Phi dụi điếu thuốc hút gần hết vào trong gạt tàn rồi nhìn cô, lông mày khẽ cau lại nhưng rất khó nhận biết:

- Trông em rất ổn!

Bạch Nhạn vuốt tóc:

- Cũng tạm ạ, chỉ hơi bận thôi. Còn anh thì sao?

Lục Địch Phi nửa cười nửa không, thoáng chút tự giễu:

- Em cho rằng anh có ổn hay không?

Mười ngón tay của Bạch Nhạn xoắn vào nhau:

- Anh Lục, em biết tự lượng sức mình. Em không phải là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, cũng không phải là thiên kim tiểu thư gia thế lẫy lừng, học lực không cao, gia cảnh không tốt. Khang Kiếm đã đi rồi, anh đừng đem em ra làm trò cười nữa.
...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
» Vợ yêu, xin dừng bước !
» Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
» Truyện teen – Vợ ơi ! Học bài
» Truyện teen – Hợp đồng yêu Full
1234...678»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ