Gió nhè nhẹ thổi. Nắng chiếu chênh chếch, hoa dại bên đường đang nở rộ.
Dần dần, kẻ trước người sau đã biến thành sánh vai cùng bước.
Giữa họ luôn có những chuyện nói mãi không hết. Thương Minh Thiên đọc nhiều sách, cậu kể cho Bạch Nhạn nghe rất nhiều chuyện thời xưa, chuyện ở nước ngoài, kể về giấc mơ, hoài bão của cậu.
Bạch Nhạn quay sang nhìn cậu, ánh mắt sáng lấp lánh, dưới ánh nắng xuân, rạng ngời tươi tắn.
Hai người đi đến trước cửa khu tập thể Văn hóa, Thương Minh Thiên dừng lại, Bạch Nhạn hiểu ý cười cười, bước qua cổng trước, năm phút sau Thương Minh Thiên bước vào.
Mặc dù bà Bạch Mộ Mai lạnh nhạt với cô, cả ngày không ở nhà, mặc dù cô bị người ta mắng nhiếc sau lưng là "đồ con hoang, đồ tiểu Bạch Cốt Tinh", nhưng Bạch Nhạn cảm thấy những ngày tháng đó thật đẹp, nhưng cũng trôi qua rất nhanh.
Một dịp Tết nhất, khu tập thể Văn hóa càng náo nhiệt hơn thường ngày, nhà nhà náo nức cười nói, sự lạnh lẽo và tịch mịch trong nhà Bạch Nhạn lại càng nổi bật.
Nhà họ Thương thường ngày dè xẻn, nhưng lúc Tết đến cũng xa xỉ một chút. Bà Thương khéo tay, làm món lạc rang muối, bỏng gạo, lạp xưởng, đùi gà, Bạch Nhạn ngồi trong nhà cũng ngửi thấy.
Thời gian này càng không thấy bóng dáng bà Bạch Mộ Mai đâu, những món Bạch Nhạn biết làm có hạn. Bê cơm lên bàn, Bạch Nhạn chẳng thể nào nuốt trôi. Cô quay sang nhìn bếp nhà họ Thương, lòng cuộn trào, Thương Minh Tinh quanh quẩn bên chân bà Thương, bỗng thò tay nhón trộm một miếng bỏ tọt vào miệng, khiến bà Thương hét ầm lên. Nhưng trong tiếng hét ấy mang đậm ý cười và sự cưng chiều.
Mắt Bạch Nhạn bất giác đỏ hoe, cô không thèm khát những món ăn khiến người ta chảy nước miếng kia, mà ngưỡng mộ sự ấm cúng trong ngôi nhà đó.
Trời tối, sân khu tập thể lác đác vang lên tiếng pháo đì đùng. Bạch Nhạn ngồi thu lu trong nhà đợi chương trình văn nghệ đêm giao thừa, ngoài cổng bỗng vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
Cô tưởng là bà Bạch Mộ Mai về, liền chạy ra mở cổng. Thương Minh Thiên đứng ngoài cổng, tay xách một cái túi giấy, cô lập tức ngửi thấy một mùi nóng hôi hổi, gương mặt thoắt hồng. "Em không cần". Cô biết nhất định là Thương Minh Thiên lấy trộm đem cho cô.
Cô lùi một mạch về phía sau.
Thương Minh Thiên cười nắm chặt tay cô, dúi cái túi giấy vào: "Đồ ngốc, đây là anh cho em". Cùng lúc còn dúi thêm một quyển sổ và một cây bút, chắc là quà mừng năm mới!
Cô ngẩn người nhận lấy, bà Thương lại đang gọi Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên không kịp nói gì nhiều bèn đi luôn.
Bạch Nhạn cầm túi giấy, nước mắt trào ra. Khi đó cô mười ba tuổi, Thương Minh Thiên mười lăm.
Mùa đông năm mười bốn tuổi, Bạch Nhạn cảm thấy ngực mình to ra, người bỗng cao vọt lên, có hôm cô bỗng thấy bụng đau quằn quại, sau đó phía dưới bị chảy máu. Cô sợ hết hồn, chạy lòng vòng trong nhà, đúng lúc nhìn thấy Thương Minh Thiên đi xuống bếp, lần đầu tiên cô chủ động chạy tới gõ cửa sổ phòng bếp.
Thương Minh Thiên nghe xong, vội cùng cô đi tới bệnh viện.
Bác sĩ trực là nữ, mỉm cười nói với Bạch Nhạn đây không phải bệnh, mà là cô đã trưởng thành, đã trở thành thiếu nữ rồi.
Hai người ra khỏi bệnh viện, ngoài trời tuyết đang rơi, họ gom hết tiền trên người lại, mua một gói băng vệ sinh trong siêu thị. Thương Minh Thiên đứng trong gió tuyết trước cửa nhà vệ sinh công cộng hà hơi vào tay. Bạch Nhạn từ trong đi ra, nhìn cậu cười thẹn thùng. Tay hai người cứ tự nhiên như thế mà nắm lấy nhau.
Chuyện này vẫn bị bà Thương phát hiện ra.
Lần đầu tiên trong đời, bà Thương không chửi không mắng, hai ngày hai đêm liền không chợp mắt, cơm không ăn một hạt, nước không uống một giọt.
Thương Minh Thiên nói những gì, Bạch Nhạn không biết, nhưng cô biết, trên đời này không phải cứ thích nhau là có thể ở bên nhau.
Thích là chuyện của hai người, nhưng đến với nhau lại là chuyện của hai gia đình.
Ông Thương, bà Thương không xấu, mà là suy nghĩ của họ thâm căn cố đế, họ đã gửi gắm bao kỳ vọng không thể diễn tả bằng lời vào Thương Minh Thiên.
Bọn họ vẫn luôn coi thường cuộc sống phường chèo của bà Bạch Mộ Mai, với cô cũng là vẻ mặt khinh miệt đó. Giống như trong bài hát Khúc ca của kẻ lang bạt, con trai kẻ trộm vẫn sẽ là con trai kẻ trộm thôi. Bạch Nhạn chắc chắn sẽ là một Bạch Mộ Mai nhỏ. Suy nghĩ này ăn sâu vào óc họ, không phải cứ dùng thời gian, lý lẽ là có thể thuyết phục được. Bọn họ coi cô như ôn dịch, chỉ sợ cô làm vấy bẩn sự trong trắng của Minh Thiên.
Cô biết Minh Thiên tốt với cô, nhưng họ sẽ không có ngày mai.
Cho dù Minh Thiên có gánh chịu mọi áp lực, cố chấp ở bên cô, nhưng phải chứng kiến cảnh ông bà Thương đau khổ tột cùng, Minh Thiên và cô có hạnh phúc không? Nói không chừng bà Thương không chịu khuất phục sẽ dùng cái chết để ép buộc anh.
Người con gái có thể đem lại hạnh phúc cho Minh Thiên, có thể được ông bà Thương chấp nhận, chắc chắn đang ở một nơi nào đó, nhưng chắc chắn không phải là cô.
Từ lâu cô đã biết, có những chuyện, nỗ lực thì có thể làm được, có chuyện, dù bạn có nỗ lực đến mấy, cũng vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực.
Tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn đăng ký thi vào trường y tá và đã đỗ thuận lợi. Lúc cô học năm thứ nhất, Minh Thiên đang bước vào giai đoạn căng thẳng của lớp Mười hai.
Hai người ở cách nhau rất xa, nhưng cứ cách hai ngày Minh Thiên lại viết thư cho cô, kể cho cô nghe những chuyện vui trong trường học, kể với cô kỳ thi thử này anh làm bài thế nào. Cô hồi âm, nói trường y tá rất to rất đẹp, có một người bạn rất thân tên là Liễu Tinh. Cô không nói với anh, cô nhớ anh, đêm nào cũng tỉnh giấc trong nước mắt.
Kỳ nghỉ đông, bà Bạch Mộ Mai đi lưu diễn ngoại tỉnh, phải hết tháng giêng mới quay về huyện Vân. Bà nhớ để lại tiền học, tiền sách vở kỳ sau cho cô, nhưng lại quên không để cho cô tiền sinh hoạt cho kỳ nghỉ và sau khi nhập học. Đoàn kịch thu tiền nhà, người thu tiền điện nước, đã đến giục mấy lần. Cô phiền não mấy đêm liền không ngủ được, bỗng nhớ ra lễ Valentine năm nay vào đúng ngày mùng Sáu tháng Giêng trong lòng khẽ động.
Cô chạy tới mấy tiệm hoa, năn nỉ người ta bán sỉ cho mấy chục bông hồng. Một bông hồng mua sỉ ba tệ, lễ Valentine bán được mười tệ.
Thời đó, mười tệ có giá trị như thế nào. Mua được gần chục cân gạo, trả được tiền điện nước một tháng, mua được một bộ đồ lót bằng vải bông thô.
Nếu bán hết được mấy chục bông hồng, Bạch Nhạn có thể cầm cự tới khi bà Bạch Mộ Mai quay về.
Mùng Sáu tháng Giêng, trời đổ mưa rét buốt, lạnh khủng khiếp, nhưng không ngăn được trái tim sôi sục của những người đang yêu nhau. Đầu tiên cô bán ở trước cửa mấy quán cà phê, sau đó lại tới nhà hàng KFC.
Người bán hoa rất đông, kinh doanh không tốt như cô tưởng tưởng. Chán chê mãi mới bán được một bông. Bạch Nhạn đứng đến tận mười một giờ đêm, thấy người mình như sắp đóng băng. Thương Minh Thiên cầm ô đứng bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại kẹp tay cô vào dưới cánh tay mình để ủ ấm, nếu không thì nhét tay cô vào dưới cổ áo anh, hà hơi ấm cho cô.
Cuối cùng, chỗ hoa hồng trong tay chỉ còn lại một bông, Bạch Nhạn vui vẻ cười mãi.
- Tiểu Nhạn, giữ bông này lại, anh mua. – Thương Minh Thiên thấy mưa to dần, không nỡ để cô bị lạnh.
- Không được, anh lấy hoa hồng làm gì, đắt lắm. Bố mẹ anh kiếm tiền cực khổ như vậy, không được tiêu pha lung tung. – Cô nói hùng hồn hệt như bà cụ non.
Thương Minh Thiên nhìn cô, không nói gì. Một đôi tình nhân quấn quýt từ phía đối diện đi tới, Bạch Nhạn chạy ra khỏi ô:
- Anh giai mua hoa cho bạn gái anh đi!
Cô gái cười rạng rỡ, yêu kiều nhìn bạn trai mình.
Chàng trai hơi đau lòng, nhưng vẫn hào phóng mua hoa.
Bạch Nhạn kéo Thương Minh Thiên đứng dưới ngọn đèn đường đếm tiền, phấn khởi nhảy cẫng lên:
- Minh Thiên, mình đi ăn chơi xa xỉ một bữa được không?
Cách ăn chơi xa xỉ mà Bạch Nhạn nói, chính là đi tới nhà hàng ăn một bữa cơm. Đã nửa đêm, trừ mấy tiệm mì và mấy quán cà phê, những hàng quán khác đã đóng cửa hết.
Hai người đi vào một tiệm mì, gọi hai bát mì rau, xì xụp ăn sạch bách.
- Minh Thiên, hình như em sống lại rồi. – Bạch Nhạn xoa má, thỏa mãn thở phào một hơi, mắt sáng lấp lánh. – Lúc anh vừa nói bông hồng cuối cùng đó không cần bán, thật sự em đã hơi dao động! Hèn gì mà người ta dùng hoa hồng để tượng trưng cho tình yêu, bởi vì nó vừa đẹp vừa cao quý. Trời lạnh căm căm, nhìn bông hồng tuyệt đẹp nở rộ, chưa nói tới giá trị, chỉ nghĩ tới tấm lòng của người tặng hoa thôi đã thấy ấm áp, lãng mạn lắm rồi. Nhưng sự lãng mạn vẫn phải được xây dựng trên nền tảng vật chất, hiện tại không liên quan tới em, cho nên em vẫn thực tế mà bán phắt nó đi.
Gương mặt tuấn tú của Thương Minh Thiên thoáng chút xót xa, anh đứng dậy trả tiền, cô giành trả, anh liền lườm cô, cô đành ngoan ngoãn le lưỡi.
Hai người đều ở trong khu tập thể của đoàn kịch, đến cổng, cô dừng lại:
- Anh vào trước đi, nếu không mẹ anh nhìn thấy anh và em đi với nhau lại làm ầm lên.
- Không, em vào trước đi. – Thương Minh Thiên dúi ô vào tay cô, xoa mái tóc ẩm ướt của cô, xót xa dựng cổ áo cho cô lên.
Cô cười, ngân nga hát đi vào trong sân.
Cửa sổ nhà họ Thương in một bóng người, đó là bà Thương vừa đan áo len vừa đợi cửa Thương Minh Thiên. Bạch Nhạn nhìn cái bóng, thở dài ngưỡng mộ. Có điều, tâm trạng này chỉ là thoáng qua, cô đậy chiếc túi đựng tiền, vui vẻ mím môi cười cười.
Ngày hôm sau, trời hửng lên, nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp. Bạch Nhạn thức dậy, đang nấu ăn sáng thì nghe thấy có người khẽ gõ cửa.
Cô mở cửa, chỉ nhìn thấy bóng Thương Minh Thiên thoáng vụt qua. Trên bệ cửa sổ đặt một chiếc hộp giấy, cô mở ra xem, trong hộp là một chiếc kẹp tóc bằng nhựa, và một bông hoa hồng bằng giấy. Giấy màu đỏ, là loại giấy dùng để viết câu đối. Bông hồng làm y như thật, bỏ ra xem, rất xinh xắn và tinh tế.
Cô ngẩng đầu lên, Thương Minh Thiên đứng dưới mái hiên gần đó, nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa bẽn lẽn với cô.
Vì Thương Minh Thiên học tập giỏi giang, tố chất sức khỏe đạt chuẩn nên được Học viện Không quân tuyển sinh. Nhà họ Thương đốt pháo gần một tiếng đồng hồ trong sân, sân khu tập thể tỏa ra mùi thuốc pháo nồng nồng.
Một ngày trước khi lên đường, Thương Minh Thiên thổ lộ với cô. Cô đứng dưới ngọn đèn đường, nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cắn chặt môi.
Lời thổ lộ này, chỉ là nói rõ tiếng lòng từ trước đến nay của anh với cô, nhưng lại cũng là lời cuối.
Chàng trai này, sau này sẽ trở thành một người đàn ông đẹp trai, dịu dàng chu đáo, tinh tế, nặng tình, trên đời này sẽ không còn ai có thể yêu cô như anh. Cô rất thích, rất thích anh, thích tới mức sẵn sàng từ bỏ tính mạng, nhưng, cô lại không thể lấy anh.
Cái cô có thể có được, chỉ là bông hồng làm bằng giấy kia.
Cô ngước lên, anh vụng về hôn cô, va vào răng cô, hôn những giọt nước mắt mằn mặn bên khóe miệng cô.
- Minh Thiên, nếu sau này không thể lấy được người mình yêu thì phải làm thế nào?...

Phone: 01657595739 