CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5477
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p3

Không tặng thì thôi, tặng rồi là lộ ngay ngược điểm. Yêu nhau sáu tháng, kết hôn hai tháng, đến Bạch Nhạn thích cái gì anh cũng không biết.

Lòng Khang Kiếm quặn đau, vừa tự trách mình, vừa tuyệt vọng, toàn thân đờ đẫn.

- Bạch Nhạn, có một số chuyện, anh... anh không đủ tinh tế...

- Là vì anh bận, không sao cả. Thực ra, sếp không cần phải làm những việc này vì em nữa.

Bạch Nhạn chu đáo cất từng thứ lóng lánh trên giường vào trong túi, rồi vào phòng vệ sinh lấy một chiếc khăn ướt ra lau sạch chiếu.

- Bạch Nhạn – Khang Kiếm cắn môi kéo Bạch Nhạn lại rồi ngồi đối diện với cô. – Hôm đó tại anh ngớ ngẩn, đừng nói những lời giận dỗi nữa được không?

Bạch Nhạn nhìn anh với vẻ thắc mắc:

- Anh tưởng em vẫn đang giận dỗi anh?

Khang Kiếm im lặng:

- Sếp à, em không có giận hờn, em đã suy nghĩ rất kỹ rồi, sau bao đêm mất ngủ mới quyết định như vậy. Chúng ta ly hôn đi!

Khang Kiếm thở dốc, mắt lóe lên những đốm lửa nhỏ. Anh gắng sức khống chế cảm xúc của mình, thành khẩn nói:

- Chẳng đôi vợ chồng nào không có hiểu lầm, không có tranh cãi, không thể cứ xảy ra chuyện là lại đòi ly hôn.

- Có phải anh đang hỏi em tại sao lại muốn ly hôn? – Bạch Nhạn đứng thẳng dậy. – Cuộc hôn nhân hạnh phúc có rất nhiều yếu tố, quan trọng nhất là có được lời chúc phúc của cha mẹ đôi bên. Anh cho rằng cuộc hôn nhân của chúng ta có không?

Đầu Khang Kiếm trống rỗng, anh như người mất đi trí nhớ và mất hết khả năng tư duy.

- Thái độ của mẹ anh đối với em, em nghĩ anh cũng đã thấy. Trong lòng anh cũng đang vương vấn một hình bóng khác. Sếp ạ, lấy một cô vợ phó thường dân như em sẽ giúp anh trở thành con người bình dị, gần gũi thảo dân, nhưng cuộc đời ngắn ngủi, không thể vì đường công danh mà phải làm khổ chính mình. Còn em cũng không thể vì ham vinh hoa phú quý mà khiến cho mình vừa cực khổ vừa ấm ức. Em nghĩ nhất định em sẽ gặp được một người đàn ông thực sự, có thể cho em một mái ấm vẹn toàn. Chúng ta không tranh không cãi, dễ hợp dễ tan. Nếu anh thích cái giường này, em nhường cho anh, em trải chiếu ngủ trong phòng làm việc.

- Không cần. – Khang Kiếm xua tay – Anh... ngủ ở phòng làm việc.

- Đúng là sếp có khác. – Bạch Nhạn cười nheo mắt mang chiếu, chăn len và gối cho anh, đi đi lại lại mấy vòng.

- Bạch Nhạn, mẹ anh tư tưởng hơi cổ hủ, em hãy cho bà thời gian, anh sẽ làm cho mẹ anh thay đổi. Anh... mấy chuyện kia đều đã là quá khứ, đừng để ý nữa. Anh... sẽ không ly hôn, anh cảm thấy chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc. Bây giờ chỉ vì mình chưa đủ hiểu nhau thôi. Được không em?

Khang Kiếm một chân bước ra ngoài cửa, một chân còn ở trong phòng, nghĩ một lát quay lại, muối mặt nói ra những lời này.

Bạch Nhạn bĩu cái miệng xinh, chầm chậm lắc đầu:

- Không được!

Ngực Khang Kiếm phập phồng, anh nhắm mắt lại, buột miệng hỏi một câu ngu ngốc:

- Lẽ nào em thật sự... cùng với Lục Địch Phi?

Mặt Bạch Nhạn đanh lại, không nói phải, cũng không nói không phải mà vặn lại:

- Anh thấy sao?

Không đợi Khang Kiếm trả lời, cánh cửa đóng sập lại trước mắt anh.

Heo đần!

Khang Kiếm nằm trên chiếu cứng, lòng nặng trĩu, đến hơi thở cũng nặng nề.

Anh ngồi dậy, nằm xuống, nằm xuống rồi lại ngồi dậy, không tài nào ngủ được. Đành phải đứng dậy hút thuốc. Bên ngoài trời đang nổi gió, nhưng gió cũng chẳng xua đi được nỗi muộn phiền và bất lực trong tim.

Lúc ở Bắc Kinh chỉ mong sao được bay về Tân Giang. Ở Tân Giang rồi lại ngưỡng mộ những ngày ở Bắc Kinh. Ít nhất khi đó ở cách xa nhau, Bạch Nhạn chỉ có thể càu nhàu vài câu chứ không thể có hành động thực tế nào. Bây giờ trở về, anh không còn trốn tránh được nữa.

Hành lý đã thu dọn xong xuôi, nhà đã thuê rồi, mặt đối mặt nói hai năm rõ mười với anh, anh phải trả lời ra sao?

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, tại sao mọi chuyện lại đảo lộn như vậy?

Anh không tin Bạch Nhạn sẽ đi quá giới hạn, nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng phải chính là vì câu nói chưa từng động đến Bạch Nhạn mà anh không nên nói ra kia, và một cái tát tai của bà Lý Tâm Hà.

Nhưng nhìn Bạch Nhạn thấy không giống với người thù dai!

Trước đây chẳng phải cô rất để ý tới anh sao, anh đã đang vì cô mà thay đổi chính mình, lúc muốn trân trọng, yêu thương cô thì cô lại thay đổi.

Khang Kiếm không tài nào nghĩ ra được mấu chốt của vấn đề, cả đêm không chợp được mắt.

Sáng hôm sau, mắt trũng thâm, mặt mày phờ phạc, họng khàn đặc, còn hơi sốt nhẹ, không ăn cơm sáng đã vội vã đi luôn.

Bạch Nhạn muộn hơn anh một bước, hai người không gặp nhau.

Mọi thứ trong lòng Bạch Nhạn cũng u ám không kém. Ly hôn là chuyện nghiêm trọng, dù có tỏ ra kiên cường đến mấy thì trong lòng cũng không dễ chịu gì, nghĩ tới việc sau này lại bị người ta nói ra nói vào đã thấy mệt mỏi. Khi đi làm, gương mặt ủ rũ không tươi lên được, y tá trưởng hỏi có phải cô cãi nhau với Khang Kiếm không, cô chỉ cười buồn.

Ca mổ đầu tiên được bố trí vào lúc mười giờ sáng, là của khoa Tiết niệu. Sáng sớm không bận lắm, Bạch Nhạn và mấy cô y tá dọn dẹp, khử trùng phòng phẫu thuật rồi tới phòng nghỉ đọc báo.

Trên hành lang có tiếng người đang hỏi:

- Xin hỏi ai là Bạch Nhạn?

Bạch Nhạn trợn mắt đi ra ngoài. Cậu trai ở cửa hàng hoa tay cầm một bó hoa, nhìn cô một lượt rồi đưa cô một cây bút:

- Mời chị ký tên!

- Anh có nhầm không?

Bạch Nhạn ngơ ngác. Cô từng này tuổi rồi nhưng chưa từng nhận được hoa. Hôm qua là một giường đầy quà tặng, hôm nay là hoa, vừa đánh trống vừa thổi kèn, đúng là rất náo nhiệt.

- Bệnh viện của các cô còn có một Bạch Nhạn khác sao?

Bạch Nhạn lắc đầu.

- Vậy thì ký đi, trời nóng hoa không chịu được, tôi còn phải đi đưa cho nhà kế tiếp nữa.

Bạch Nhạn nghi hoặc ký tên rồi nhận hoa.

Loài hoa này trông là lạ, không biết tên là gì, không phải hoa hồng, không phải bách hợp, không phải hoa đào càng không phải hoa sen. Bó hoa nhỏ tim tím trông thanh mảnh, trang nhã, thoảng hương thanh thanh.

Cô ôm bó hoa vào phòng nghỉ, mấy cô y tá ào ào xông tới.

- Oa, là hoa dạ hương đấy! Dạ hương màu tím tượng trưng cho hòa bình. Đây là có người muốn xin lỗi chị rồi! – Một cô y tá rú lên.

- Chị đã bảo chắc chắn em cãi nhau với sếp Khang mà. – Y tá trưởng tiếp lời. – Mau xem bên trong bó hoa có thiếp gì không.

Bạch Nhạn tìm chán chê mà không tìm được gì. Đành phải tìm một chai nước muối rỗng rửa sạch rồi cắm hoa vào, khiến cho phòng nghỉ thêm vài phần tươi tắn.

Chín rưỡi bệnh nhân vào phòng mổ, tiêm thuốc mê, một lát sau Lãnh Phong tới.

Bạch Nhạn không nhìn anh, làm đúng nhiệm vụ của mình. Trong quá trình mổ, trừ những lúc bắt buộc phải trao đổi, hai người đều không nói thừa câu nào.

Ca mổ kết thúc, bệnh nhân được đưa ra khỏi phòng mổ trước, Bạch Nhạn giúp anh cởi áo mổ, khẩu trang và mũ, đang chuẩn bị ra ngoài thì Lãnh Phong gọi cô lại.

- Không thèm để ý tới tôi nữa sao?

- Đâu có! Đang nói chuyện còn gì! – Bạch Nhạn nhún vai, nhưng mắt lại nhìn sang hướng khác.

Lãnh Phong trầm mặc, ánh mắt nhìn cô như chẳng biết phải làm sao.

- Bác sĩ Lãnh, anh còn chuyện gì khác không?

Hơi thở của Lãnh Phong bỗng dồn lại nơi ngực:

- Em đừng xây tường ngăn giữa chúng ta nữa có được không?

- Bác sĩ Lãnh, nói thật lòng thì tôi không muốn sau này chúng ta có bất kỳ sự liên hệ nào. Chẳng phải anh vẫn còn đối tượng khác nữa còn gì.

Lãnh Phong bỗng bật cười, gương mặt rạng rỡ:

- Vậy em có muốn làm quen với đối tượng khác đó không?

Bạch Nhạn đỏ mặt, biết là mình lỡ lời, nghe cứ như đang ghen vậy, rồi cô quay đầu bỏ đi.

Lúc Lãnh Phong đi qua phòng nghỉ, nhìn thấy hoa dạ hương bên trong, nói chuyện với y tá trưởng giọng nhẹ nhàng đi nhiều, còn mỉm cười nữa. Khiến y tá trưởng sững sờ ngơ ngẩn, bác sĩ Lãnh không có ý gì với chị đấy chứ, chị không muốn chơi trò ngoại tình đâu đấy!

Bạch Nhạn cảm thấy trong lòng có vô vàn điều muốn nói, cần phải tìm một nơi để xả. Giờ nghỉ trưa, cô chạy xuống khoa Phụ sản ở tầng dưới rủ Liễu Tinh cùng đi ăn cơm, nhưng Liễu Tinh đi vắng. Bác sĩ trực nói sáng sớm cô ấy đến rồi xin nghỉ phép luôn.

Bạch Nhạn thấy lạ, trước đây có chuyện gì nhỏ bằng móng tay Liễu Tinh cũng phải kể với cô đến mấy lần.

Cô gọi điện cho Liễu Tinh, điện thoại đổ chuông nhưng không ai nghe máy.

Ăn cơm xong quay về cô lại gọi, có người nghe máy.

- Liễu Tinh, cậu tự ý rời bỏ nhiệm vụ, làm gì thế, chơi trò mất tích à? – Bạch Nhạn hét vào điện thoại.

Ai dè đầu dây bên kia đột nhiên vang lên những tiếng thét chói tai liên tiếp, khiến tai Bạch Nhạn ong lên từng hồi.

- Liễu Tinh? – Bạch Nhạn sững sờ.

- A... a... a – Trong tiếng thét của Liễu Tinh có cả tiếng khóc, nhưng không nói gì.

- Liễu Tinh, có phải cậu xảy ra chuyện gì không? Cậu đang ở đâu? Ở nhà à? Xin cậu đấy, mau nói đi! – Bạch Nhạn sốt ruột giậm chân.

Liễu Tinh òa khóc, mặc cho Bạch Nhạn nói rát cổ cũng không lên tiếng.

Bạch Nhạn hết hồn, vứt điện thoại xuống chạy ngay ra ngoài.

Buổi trưa nắng chang chang, không biết taxi đỗ ngoài cổng bệnh viện chạy đi tránh nắng ở đâu hết, Bạch Nhạn lo tới phát khóc.

- Bạch Nhạn, em muốn đi đâu? – Lãnh Phong lái xe từ trong bệnh viện đi ra, đúng lúc rẽ thì nhìn thấy Bạch Nhạn đứng bên vệ đường.

- Anh... anh đưa tôi đi có được không?

Lúc này Bạch Nhạn không còn quan tâm gì đến lập trường, vô thức hỏi.

- Lên xe đi! – Lãnh Phong mở cửa xe, cũng không hỏi là đi đâu.

Bạch Nhạn hoảng loạn chỉ đường, không xa, mười phút sau đã đến chung cư của Liễu Tinh.

- Cảm ơn anh Lãnh!

Bạch Nhạn vội xuống xe, chạy vụt đi.

Lãnh Phong nhìn cô loạng choạng, không yên tâm, đỗ xe lại rồi vội đuổi theo.

Bạch Nhạn xông đến trước cửa nhà Liễu Tinh thì nghe thấy tiếng khóc nấc của Liễu Tinh. Cô không kịp nghĩ ngợi gì, cuống cuồng đẩy cửa. Cửa không khóa, đẩy một cái là mở.

Bạch Nhạn đi vào trong phòng.

Trong phòng hỗn loạn, bàn ghế lăn lóc, hoàn toàn không còn nhận ra được diện mạo ban đầu. Liễu Tinh ngồi trên nền nhà, đầu tóc rối bù, nước mắt nước mũi đầm đìa, không ra hình người.

Lý Trạch Hạo ngồi trên một chiếc ghế ba chân, cúi đầu hút thuốc, phía sau anh ta, Y Đồng Đồng mắt đỏ hoe đứng đó, hai tay đặt lên vai anh ta.

Khuôn mặt đỏ phừng phừng vì chạy vội của Bạch Nhạn thoắt tái nhợt.



Chương 8 - Hóa ra thực sự không phải là anh



Cho dù Bạch Nhạn không muốn tin đến thế nào thì cũng không thể không thừa nhận sự thật này: Ông chồng đã được Liễu Tinh huấn luyện trở nên hoàn mỹ nhất – thầy giáo Lý Trạch Hạo, tấm gương sáng nho nhã lịch thiệp, đã quất ngựa truy phong, thay lòng đổi dạ.

Có lẽ Liễu Tinh đã sớm linh cảm được điều đó, nhưng cô không muốn nghĩ nhiều về chuyện này. Tình cảm suốt mười mấy năm, cô lại đang trong độ tuổi rực rỡ nhất, có một công việc tốt, Lý Trạch Hạo mê cô như điếu đổ, sao còn có thể để mắt đến người phụ nữ khác? Khi Lý Trạch Hạo còn học đại học, trong trường Sư phạm người đẹp dập dìu mà anh vẫn giữ mình được đó thôi....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Insane