Teya Salat
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5481
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p3

Hoa Hưng ngồi trên xe chớp mắt, đợi bụi tan hết, không nhìn thấy bóng xe nữa mới tự mình lầm bầm: Đừng cố sức mà đoán tâm tư lãnh đạo, đoán tới đoán lui cũng chẳng thể nào đoán ra.

Qua gương chiếu hậu, Lãnh Phong nhìn Khang Kiếm vùi đầu sửa tài liệu mà tức anh ách. Nhưng anh là người đàn ông vừa thông minh vừa tự tin, không thể thể hiện gì trước mặt Bạch Nhạn được.

Hôm nay đúng là náo nhiệt thật, buổi sáng vừa tiễn chân Minh Thiên, bây giờ lại đụng độ với chồng cũ của Bạch Nhạn.

Lãnh Phong biết rõ giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn có một tình cảm thuần khiết nhất đẹp đẽ nhất, tình cảm này đã vượt qua tình cảm trai gái, thậm chí vượt qua cả tình yêu, nó giống như tình thân, nguồn xa dòng chảy sẽ dài, không bao giờ vượt ra ngoài quỹ đạo.

Anh không thể tức giận với một Minh Thiên và Bạch Nhạn như thế, anh quen Bạch Nhạn muộn hơn, chẳng phải sao?

Nhưng ông trời vẫn chiếu cố cho anh, anh vẫn còn cơ hội gặp gỡ với Bạch Nhạn của hiện tại, Bạch Nhạn đã được trả lại tự do.

Cuộc đời Lãnh Phong tuy không ít duyên với con gái, nhưng không biết có phải do việc bố mẹ qua đời sớm hay không mà tiêu chuẩn nhìn nhận phụ nữ của anh không giống với người bình thường. Trước tiên anh hy vọng đối phương biết quan tâm chăm sóc, sau đó là hiếu thảo, rồi tới tính cách dịu dàng, điềm tĩnh, như cơn gió nhẹ ngày tháng ba ấm áp. Lúc đi học rồi đi làm, trước sau anh có hai người bạn gái, nhưng không kéo dài lâu. Con gái bây giờ, do chính sách chỉ sinh một con, lại thêm gia đình có điều kiện nên một số người cứ như thể là con trời vậy. Muốn bạn trai phải phục tùng mọi mặt, động một chút là khóc lóc, giận dỗi, bướng bỉnh, ham hưởng thụ, vô cùng thực dụng. Dần dần Lãnh Phong hơi nản lòng, tự an ủi mình rằng duyên phận chưa tới nên anh không vội tìm bạn gái nữa mà dồn hết tâm huyết cho công việc. Khi nghe Minh Thiên kể về Bạch Nhạn, anh thật sự không thể tin được, đây rõ ràng là người con gái trong mộng mà mình đã tìm kiếm bấy lâu!

Lãnh Phong thầm tự nhủ, không cần thiết phải để ý tới Khang Kiếm. Nếu Bạch Nhạn còn tình cảm với hắn ta thì đã không ly hôn. Bạch Nhạn không phải là người xốc nổi, nếu đã ly hôn tức là đã cân nhắc lỹ lưỡng.

Nghĩ vậy, tâm trạng Lãnh Phong thoải mái hẳn. Anh chỉ lo trò chuyện với Bạch Nhạn về chuyện trong bệnh viện, coi như Khang Kiếm không tồn tại.

- Lần này bệnh viện tuyển thêm mấy cô y tá, Mã Gia ngắm được một cô, hai ngày nay đang điên cuồng theo đuổi! – Lãnh Phong dừng xe nhìn sang Bạch Nhạn khi phía trước là đèn đỏ.

Bạch Nhạn không tưởng tượng ra được dáng vẻ điên cuồng của Mã Gia. Trong ấn tượng của cô, Mã Gia rất hay tỏ vẻ ngầu đời, thâm trầm, nói chuyện lúc nào cũng lấp la lấp lửng.

- Cô bé đó đồng ý chưa?

- Thoạt tiên cô y tá đó tưởng là sự quan tâm của bậc tiền bối nên đón nhận đầy cảm kích. Đợi tới khi người khác nói rõ hộ Mã Gia, cô ấy vội thẹn thùng mà nói với hắn ta rằng mình đã có bạn trai. Mã Gia tức tối xông đến văn phòng viện trưởng, nói sau này tuyển y tá nhất định phải viết rõ trên lý lịch là đã có bạn trai hay chưa.

Bạch Nhạn cười khúc khích:

- Có thật thế không?

Nhìn thấy mấy sợi tóc bị gió thổi bay vào khóe miệng Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghiêng người đưa tay gạt tóc cho cô rồi gật đầu:

- Đương nhiên là thật, thứ Bảy tuần sau chúng ta đi khám bệnh ở bên ngoài, em có thể hỏi Mã Gia. À, Bạch Nhạn, dạo này Liễu Tinh đi xem mặt có kết quả gì không?

Bạch Nhạn phẩy tay:

- Đừng nhắc tới chuyện này nữa, Liễu Tinh nói cô ấy là nam châm chỉ hút được "giai bẹp", cô ấy chạm trán toàn những gã cực phẩm. Cái anh chàng hôm nọ, tóc thì như dây thép gai, bụng thì như núi Phú Sĩ, chiều cao thì giống bảy chú lùn, khiến cô nàng khóc ròng trước mặt người ta luôn.

Đèn chuyển sang xanh, Lãnh Phong nhấn ga, liếc thấy Khang Kiếm ngồi phía sau đã cất bút đi rồi nhét tài liệu vào cặp, sau đó ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào gáy Bạch Nhạn.

- Anh nghe nói có lần cô ấy kéo em đi cùng, người ta không ưng cô ấy mà lại ưng em.

Mặt Bạch Nhạn thoáng ửng hồng:

- Đừng nghe Liễu Tinh nói vớ vẩn, đó là do cô nàng không ưng người ta nên mới lôi em ra làm cái cớ.

- Em đâu phải là người mai mối, lần sau đừng đi theo cô ấy xem mặt nữa. Hiểu không?

Ấm cuối của Lãnh Phong cáo vút lên, mắt liếc sang phía cô.

Nếu Khang Kiếm không có ở đó, Bạch Nhạn sẽ dùng giọng điệu tinh nghịch để trêu Lãnh Phong. Nhưng bây giờ trên xe đang có ba người, nếu cô vội vàng bác bỏ, thì sẽ giống như đang cuống quít xóa sạch quan hệ với Lãnh Phong để chứng minh cho sếp Khang thấy. Nếu ngoan ngoãn trả lời, lại giống như đang có gì mờ ám với Lãnh Phong.

Cô dứt khoát không trả lời, cười trừ cho qua chuyện.

Vẻ mặt Khang Kiếm vô hồn, như thể tâm hồn đang treo ngược cành cây, nhưng Lãnh Phong vẫn phát hiện ra, đuôi mày anh khẽ nhướn lên.

Xe chạy tới dưới căn hộ của Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghĩ thay một bộ đồ thì chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng anh không yên tâm để Bạch Nhạn một mình với Khang Kiếm nên cũng theo hai người họ lên lầu.

- Sếp Khang, anh có thể dọn đồ đi luôn một lần không, đừng giống như con chuột mỗi lần tha một tí gạo. Nếu anh sợ phiền phức, em có thể gọi xe mang tới chỗ anh, tiện thể tặng anh một cái tủ quần áo luôn.

Bạch Nhạn mở tủ, tìm bộ đồ Khang Kiếm nói, cố nói sao cho thật hòa nhã thân thiết lại hơi hài hước, gói ghém yêu cầu của mình trong những lời thoải mái nhẹ nhàng, âm lượng cũng không thể quá to, không để Lãnh Phong đang uống trà trong phòng khách nghe thấy.

Khang Kiếm cởi bộ complet trên người vứt trên giường, đón lấy bộ complet có hoa văn thong thả mặc vào, sau đó đi tới trước bàn trang điểm của Bạch Nhạn ngắm nghía, dường như không chú ý tới những lời cô vừa nói.

- Bạch Nhạn, Giám đốc Lưu của Sở Xây dựng tỉnh là một phụ nữ trung niên bốn mươi mấy tuổi, nghe nói rất kỹ tính trong ăn mặc, yêu cầu đối với người khác cũng cao. Em thấy bộ đồ này của anh hợp với cái cà vạt nào?

Giọng Khang Kiếm không cao không thấp, nhưng đủ để mọi ngóc ngách của căn hộ này đều có thể nghe rõ.

- Anh muốn bà ấy có thiện cảm với anh? – Vừa nghiêng đầu đánh giá Khang Kiếm, Bạch Nhạn vừa tự nhủ: Hóa ra đôi lúc các vị lãnh đạo cũng phải hy sinh nhan sắc cơ đấy!

- Anh muốn chị ấy nhanh chóng phê chuẩn mấy dự án xây dựng trừng mắt nhìn cô:

- Nếu không có thì tôi có vào đây không?

Chị ta lại thở dài, đổi sang giọng điệu cầu xin, kéo tay Bạch Nhạn:

- Bạch Nhạn, trước đây anh trai chị rất tốt với em, vì em mà không biết đã đánh nhau với người ta bao nhiêu lần, em nể mặt anh ấy giúp chị đi.

Bạch Nhạn khó chịu nhắm mắt lại, gạt tay chị ta ra.

- Đừng nhắc tới tên anh chị nữa, để em tìm cách.

Ra khỏi trại tạm giam, cô hít mạnh mấy hơi, trong đầu nhanh chóng điểm qua những người quen biết. Nếu ai bị bệnh gì, muốn tìm bác sĩ thì cô còn có cách, mấy quan chức pháp luật này của chẳng quen ai. Hình ảnh Khang Kiếm lướt qua đầu, cô lập tức gạt đi. Cô không muốn cho Khang Kiếm và bà Lý Tâm Hà có lý do xúc phạm cô thêm một lần nữa.

Nghĩ mãi, cuối cùng trong đầu nảy ra hình ảnh một người.

Bạch Nhạn nhếch mép cười khổ, nhấc điện thoại lên, rất nhanh đã có người nghe. Giọng nói coi trời bằng vung của Lục Địch Phi vang lên ở đầu dây bên kia:

- Cô nhóc, nhớ anh rồi à?

Bạch Nhạn cười cười:

- Lâu rồi không nghe được tiếng anh Lục, cũng thấy hơi nhớ. Anh về Tân Giang chưa?

Lục Địch Phi hừ một tiếng, giọng đầy tổn thương:

- Anh về được một tuần rồi, ngày đêm ôm điện thoại ngóng tên em, sắp mòn cả mắt rồi em mới gọi điện tới.

- Xin lỗi, tôi có lỗi quá, không hỏi thăm anh Lục sớm.

- Thái độ này còn tạm được, nhưng mà em phải an ủi con tim bị tổn thương của anh đi.

- Rồi, bất kể là trị bằng Đông y hay Tây y, nhất định sẽ làm cho anh Lục khỏi bệnh.

- Vậy Đông y trước đi, tối nay chúng ta đi ăn đồ hầm thuốc bắc?

- Được – Bạch Nhạn cắn môi – Mời mấy lần cũng được, nhưng anh Lục à, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp.

- Ranh ma quá, cuối cùng cũng chịu khai thật – Lục Địch Phi lại hừ một tiếng – Nói đi, chuyện gì?

Hiệu suất làm việc của Lục Địch Phi rất nhanh chóng, chưa đầy nửa tiếng đã có một chiếc xe cảnh sát chạy như bay tới. Một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bước xuống, quan sát Bạch Nhạn:

- Cô là cô Bạch phải không?

- Vâng, tôi là Bạch Nhạn, chào anh.

Người đàn ông cười cười, không tự giới thiệu:

- Đi theo tôi!

Người cảnh vệ đứng ở cửa liền sửng sốt liếc Bạch Nhạn, cung kính gọi người đàn ông là "Trạm trưởng Lý".

Bạch Nhạn thầm lè lưỡi.

Trạm trưởng Lý đi thẳng đến văn phòng của trại tạm giam, nói tên Thương Minh Tinh, hỏi thăm tình hình. Đêm qua khu Thành Tây truy quét tệ nạn, bắt quả tang Thương Minh Tinh và một người đàn ông lõa lồ nằm trên giường trong một căn phòng nhỏ phía sau tiệm Ba ngàn sợi.

Trạm trưởng Lý bảo nhân viên thụ án xóa tên Thương Minh Tinh, không lưu vào hồ sơ, sau đó cười với Bạch Nhạn:

- Cô quen thân với bí thư Lục như vậy, bảo anh ấy tìm cho chị họ cô một công việc để làm thì mới lâu dài được, chuyện này...

Anh ta tặc lưỡi, không nói tiếp.

Bạch Nhạn xấu hổ không còn chỗ nào để chui xuống, đành liên tục cảm ơn.

- Đừng cảm ơn tôi, người cần cảm ơn là bí thư Lục kia! – Trạm trưởng Lý nói.

Bạch Nhạn đưa Thương Minh Tinh ra ngoài, dẫn chị ta đến một tiệm ăn Hồ Nam gọi mấy đĩa đồ ăn.

Thương Minh Tinh như đã đói ngấu, thức ăn vừa bê lên liền cầm đũa gắp lia lịa, ăn nhanh đến mức miệng bóng nhẫy, đầu đầy mồ hôi, hai mắt đờ đẫn, cổ họng căng phồng lên.

Bạch Nhạn nhìn mà muốn rách cả miệng.

- Cô phải chi bao nhiêu tiền, lát nữa tôi đi rút tiền trả cô. – Thương Minh Tinh phùng má nói.

- Em không dùng tiền. Minh Tinh, không phải tay nghề cắt tóc của chị rất tốt sao, sao lại làm...

Thương Minh Tinh liếc xéo cô, nuốt thức ăn trong mồm xuống, ợ một cái:

- Tốt mấy cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, còn chả đủ tiền thuê nhà và chi tiêu lặt vặt.

- Vậy chị về huyện Vân đi!

- Về huyện Vân? – Thương Minh Tinh khẽ thở hắt ra, ánh mắt sầm lại, vẻ mặt vô cùng buồn bã. – Bố mẹ tôi bây giờ gặp ai cũng khoe, anh trai tôi làm đội trưởng đội phi công còn tôi ở Tân Giang kiếm được một đống tiền. Bây giờ mà quay về chẳng phải khiến họ mất sạch mặt mũi hay sao. Thôi, đây là chuyện của tôi, không cần cô chỉ đạo. Tôi nhớ rồi, lần này tôi nợ cô.

Bạch Nhạn không nói gì, chỉ cảm thấy lòng đau quặn từng cơn. Mẹ của Thương Minh Tinh cả đời nói chuyện thị phi của người khác, bà ấy xem việc dạy dỗ được hai đứa con là điều tự hào, nếu biết con gái mình làm chuyện này, mổ bụng tự sát còn chả kịp, Minh Thiên cũng sẽ không chịu nổi.

Ăn xong, Thương Minh Tinh vội vã bỏ đi.

Bạch Nhạn lại gọi điện cho Lục Địch Phi, còn chưa kịp cảm ơn, Lục Địch Phi đã trách móc:

- Cô nhóc, em thiên vị quá đấy, Khang Kiếm đường đường là trợ lý thị trưởng, có đơn vị nào ở Tân Giang mà cậu ta không có người quen, thế mà lại để anh phải gọi cú điện thoại này. Em không muốn làm mất mặt chồng em nên khiến anh mất mặt, còn em thì chẳng sao. Nhờ anh chuyện khác thì được, lại nhờ anh nói hộ cho một cô gái bán dâm, người ta còn tưởng anh và cô ta có chuyện gì mờ ám nữa!...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» Chân ngắn sao phải xoắn
» đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ