XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p2

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3321
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p2

Cô xòe hai tay, nhướn mày, trên mặt như viết rõ dòng chữ: Đừng có chối, anh chính là đồ Đông Gioăng lăng nhăng!

Khang Kiếm từng này tuổi rồi, chưa từng mất tự tin, chưa từng hổ thẹn như bây giờ, thật chỉ mong mặt đất nứt ra cái lỗ nẻ nào cho anh chui xuống.

- Cho nên tôi nói anh nợ tôi một món nợ lớn, đâu phải chỉ có một việc đó, anh nợ tôi quá nhiều rồi.

Lần đầu tiên Bạch Nhạn cảm thấy không muốn trưng ra bộ mặt tươi cười trước mặt Khang Kiếm, cô quay người lại, bờ vai run rẩy, cố gắng kìm chế cơn xúc động muốn rơi nước mắt.

- Có biết không? Sếp thật sự đã bắt nạt tôi.

Nước mắt nuốt vào trong, nhưng vẫn đọng trong lời nói.

- Bạch Nhạn... – Khang Kiếm hổ thẹn muôn phần, đi tới sau lưng cô, muốn ôm lấy eo cô, muốn quay mặt cô lại, cánh tay giơ ra lại yếu ớt thu về.

Đến giờ, anh cũng nhút nhát rồi.

- Anh không phải vì tôi mà chia tay với cô ta, mà bởi vì cô ta không biết kiêng dè, anh sợ ảnh hưởng tới việc ứng cử chức thị trưởng sắp tới nên mới đề nghị chia tay.

- Không phải. – Khang Kiếm vội vàng phủ nhận – Chia tay không phải là vì vị trí thị trưởng xây dựng thành phố.

- Sếp Khang, lời anh nói chẳng có độ tin cậy chút nào. – Cô quay người lại, gương mặt khô nguyên, nhưng anh nhận ra được nỗi đau trong đáy mắt cô, nỗi đau do anh mang lại.

Anh nhắm mắt lại, không còn chút mặt mũi nào.

- Anh muốn nói là vì tôi? Đúng, chúng ta mới kết hôn hơn một tháng, nếu bây giờ chia tay, chắc chắn người khác sẽ nói ra nói vào, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới đường công danh của anh. Anh rất bình tĩnh, cũng rất quyết đoán, sếp Khang, tại sao anh lại lấy tôi?

Anh há miệng, nhệch ra một tia cười khổ:

- Anh nói thì em có tin không?

Cô cắn môi, gật đầu:

- Cho nên đừng nói gì, sếp Khang, tôi...

Anh như ngừng thở, đờ đẫn nhìn cô chăm chăm, chỉ sợ câu tiếp theo cô sẽ nói "Chúng ta ly hôn đi!"

- Tôi muốn suy nghĩ cho kỹ, trong thời gian mẹ anh tới đây, chúng ta cứ giữ như hiện giờ. Người anh to cao, sau này anh ngủ trong phòng ngủ, tôi ngủ ở phòng làm việc. Sếp Khang, anh cũng đừng lo lắng, còn sáu tháng nữa mới đến Đại hội Hội đồng nhân dân tháng Một năm sau, tôi nghĩ tôi sẽ kiên trì được tới lúc đó. Tôi đi ngủ đây!

Cô cười dịu dàng, hai lúm đồng tiền đáng yêu ẩn hiện.

- Bạch Nhạn, tại sao em lại tốt với anh như vậy? – Anh kéo cô lại.

Cô không trêu chọc, cũng không đùa bỡn, chăm chú nhìn anh rồi thở dài:

- Bởi vì tôi không phải là anh, tôi không nỡ gây ra những chuyện tổn thương người trong nhà. Anh không hiểu được giấc mơ trưởng thành cực khổ của một kẻ không cha. Tôi cũng muốn xốc nổi nhả ra hai chữ đó cho sung sướng, rồi vui vẻ vẫy tay tạm biệt tất cả những điều này. Nhưng mà – Cô ngước mắt lên, nhìn ra xung quanh – Cái nhà này đã không còn, nhưng tôi chỉ có thể cố đến tháng Một năm sau. Đi lau người đi, người anh nhiều mồ hôi quá.

Sao nào, đủ khéo léo, đủ lương thiện, đủ ân cần chưa! Phụ nữ mềm yếu, có thể thỉnh thoảng dũng mãnh, thỉnh thoảng giả ngây giả ngô, nhưng lúc cần mềm yếu thì phải mềm như bún.

Phen này, sếp Khang ạ, hãy để cho cảm giác tội lỗi, áy náy giày vò anh tới chết, nếu anh vẫn còn là một người có lương tri.

Cô khép cửa, để lại anh lặng im như pho tượng.

Anh thẫn thờ đi vào phòng tắm, thẫn thờ cởi quần áo, thẫn thờ mở nước nóng đầy bồn rửa mặt, thẫn thờ vắt khăn mặt, lau loạn xạ khắp người.

Chỉ có thể cố đến tháng Một năm sau? Cô thật sự đã quyết định, muốn bỏ rơi anh rồi. Bao dung như vậy, độ lượng như vậy, không ghi nhớ hiềm khích cũ. Cô tựa như một thiên thần trong trắng, còn anh là kẻ tiểu nhân đê tiện.

Không sao hết, anh biết sớm muộn gì cô cũng hận anh, thời gian nửa năm đủ để anh tiến hành kế hoạch của mình, mọi thứ đều chưa lệch ra khỏi quỹ đạo, nhưng tại sao trái tim anh vẫn vì cô mà quặn đau?

Ngày hôm sau, nhiệt độ không tăng nữa, Khang Kiếm cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, chỉ có cơ thể hơi suy nhược. Anh xuống lầu ăn cơm, trên bàn lại có sữa tươi, hoa quả và cả trứng gà luộc, cháo rau xanh mướt mát.

Bạch Nhạn đang phơi quần áo trên ban công, mưa thuận gió hòa, không thể nhận ra rằng tối qua giữa họ đã từng có một cuộc nói chuyện sâu sắc.

- Sếp ơi, vừa rồi anh Giản gọi điện đến nói chuyện giải tỏa gì đó, lát nữa anh ấy đến đón anh. Như vậy đi, ban ngày em vẫn đến bệnh viện làm, anh còn truyền nước hai ngày nữa, buổi tối em về truyền cho anh. Nhưng anh cố gắng đừng mở điều hòa, ra mồ hôi cũng không sao.

Bạch Nhạn vào phòng giặt, đặt chậu xuống, lúc đi ra, cô đã thay sang bộ quần áo đi làm.

- Em không ăn sáng à? – Khang Kiếm đuổi theo cô.

- Em ăn rồi, hôm nay anh không cần rửa bát, đợi tối em về rồi rửa. – Cô kiểm tra túi xách, vẫy tay với anh rồi ra khỏi cửa.

Một mình anh ngồi bên bàn, nguấy cháo trong bát, anh biết bát cháo này là cô cất công nấu cho anh, nhưng anh lại chẳng muốn ăn gì hết.

Anh nhớ lại ở trên bàn ăn trước đây, cô cười nói không ngớt, có lần còn làm nũng lấy áo sơ mi của anh làm khăn lau miệng, anh nhìn vết bẩn trước ngực, dở khóc dở cười.

Cảnh tượng như vậy, sau này sẽ không còn nữa sao?

Đến văn phòng, Giản Đơn báo cáo lại cuộc họp ngày hôm qua, anh gọi điện cho giám đốc Sở Xây dựng, hỏi tình hình giải tỏa di dời ngày hôm qua. Giám đốc Sở Nhà đất và giám đốc Sở Xây dựng tới bàn một số chuyện, sau đó, giám đốc Sở Nhà đất cười hỏi:

- Anh Khang, hôm nay là cuối tuần, đã có kế hoạch gì chưa?

Khang Kiếm ngoái nhìn lịch, hôm nay đúng là thứ Sáu.

- Tạm thời chưa có việc gì.

- Rạp phim Tân Giang đang chiếu Avatar, phim 3D, trên mạng khen rất hay, đưa bà xã anh đi xem nhé? – Giám đốc Sở Nhà đất trước vốn là sinh viên học Văn, giờ vẫn còn chút hơi hướng thư sinh.

- Ở đây đúng lúc tôi có mấy tấm vé người ta tặng – Giám đốc Sở Xây dựng lấy trong ví ra một xấp vé – Cậu Giản, cậu Ngô, lại đây.

Giản Đơn và Tiểu Ngô cười hi hi đi từ phòng bên cạnh sang:

- Bọn em cũng có phần nữa ạ?

- Cái gì mà cũng có chứ? – Giám đốc Sở Xây dựng cười – Không chỉ các cậu, mà bạn gái của các cậu cũng có phần.

- Giám đốc anh minh, vé này không dễ mua đâu, có người vì mua một tấm mà xếp hàng suốt mấy giờ liền đấy. – Tiểu Ngô nói.

- Tôi cũng nhờ phước của bạn tôi thôi, anh ấy là Giám đốc rạp chiếu phim.

- Thì ra mấy tấm vé này là đi bằng cửa sau.

Mọi người đều bật cười.

Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Khang Kiếm cầm hai tấm vé, ngắm nghía thật kỹ. Giờ chiếu ghi trên hai tấm vé này là từ thứ Sáu tới Chủ Nhật, ba ngày này, anh có thể tùy ý chọn một ngày để đi xem.

Hôm nay và ngày mai phải truyền nước, anh muốn đi chưa chắc Bạch Nhạn đã đồng ý, vậy để ngày kia đi! Anh cất tấm vé vào ngăn kéo, chợt nhớ cũng đã rất lâu rồi không đi xem phim, ra ngoài ăn với Bạch Nhạn, Chủ nhật cùng thực thi. Tạm thời anh chưa nói, đến hôm đó cho cô bất ngờ.

Nghĩ vậy, tay đã vô thức với chiếc điện thoại, thoăn thoắt bấm một dãy số.

- Sếp à, sao vậy? – Giọng nói trong trẻo của Bạch Nhạn vang lên bên tai, anh bất giác mỉm cười.

- Ăn cơm chưa?

- Hả? Đã một giờ rồi, sao lại chưa ăn cơm được?

Anh đỏ mặt:

- Vậy... vậy hôm nay vào phòng mổ mấy lần?

- Buổi sáng hai lần, buổi chiều còn một lần nữa, không phải ca mổ lớn.

Sếp Khang hôm nay sao lại quan tâm đến chuyện này?

- Ờ, có mệt không?

- Cũng bình thường! Sếp không có chuyện gì chứ?

- Anh... không có gì, chỉ muốn nói... nói chuyện với em.

- Sếp ơi, đây là điện thoại bàn trong phòng mổ, được lắp để liên hệ phẫu thuật. – Bạch Nhạn tế nhị nói – Nếu có chuyện gì khẩn cấp, chúng ta chiếm đường dây hình như là không ổn lắm.

- Ồ! – Khang Kiếm hậm hực cúp máy, nốc ừng ực mấy ngụm nước mới có thể ngăn không cho mặt đỏ phừng lên.

Bạch Nhạn chậm rãi đặt ống nghe xuống, thẫn thờ lắc đầu.

- Y tá Bạch. – Từ đầu hành lang, Lãnh Phong đi tới.

Bạch Nhạn ưỡn thẳng lưng theo phản xạ, lẳng lặng nhích xa khỏi máy điện thoại:

- Bác sĩ Lãnh, có chuyện gì ạ?

Hôm nay, khoa Tiết niệu không có ca mổ, cơn hàn lưu này tràn đến đây làm gì?

Lãnh Phong sờ mũi, nhìn quanh không thấy có người rồi mới hỏi:

- Ngày mai cô có phải làm thêm không?

- Ngày mai tôi nghỉ.

- Vậy sáng ngày mai đi cùng tôi một chuyến.

- Đi đâu cơ?

- Sáu giờ xe tới cổng tiểu khu của cô, đến lúc đó nói cho cô biết.

- Sáu giờ? – Bạch Nhạn trợn mắt, sớm thế!

- Không dậy được à?

- Không, được chứ. Mất bao lâu?

- Trưa ngày kia quay về, cô biết lái xe không?

- Tôi... biết lý thuyết thôi, chưa thực hành mấy.

- Ồ! – Lãnh Phong gật đầu, không nói gì thêm rồi đi mất.

Bạch Nhạn ngơ ngác, rất lâu sau mới trở về với thực tại.

Ngày kia, vậy chẳng phải phải ở bên ngoài một đêm sao? Vậy truyền nước cho sếp Khang kiểu gì đây? Phòng nghỉ đón mẹ chồng đại nhân vẫn chưa dọn dẹp nữa, nhưng mà, nhưng mà... ai đủ can đảm mà đắc tội cơn hàn lưu Siberia đó chứ.

Bạch Nhạn cuống tới mức mặt mũi nhăn tít lại.

Bạch Nhạn lâm vào bước đường cùng, nghĩ tới nghĩ lui, người có thể giải vây cho cô hình như chỉ có Liễu Tinh.

- Dựa vào cái gì chứ, mình cũng là người có chồng, tại sao phải lo cho chồng cậu hộ cậu? – Liễu Tinh tỏ ra rất kiên quyết, đầu lắc như trống bỏi.

Bạch Nhạn không dám nói là Lãnh Phong tìm cô, hai tay chắp lại như lạy Quan Âm, cầu cứu Liễu Tinh:

- Cậu là đại mĩ nhân cứu khổ cứu nạn, giúp tớ lần này đi mà! Lần sau tớ cũng giúp cậu lo cho chồng cậu một lần.

- Xéo! Thầy Lý nhà mình cả đời này chỉ có thể đối tốt với một mình mình thôi, trong mắt chỉ có thể có mình, chỉ cưng chiều một mình mình, người lo cho anh ấy chỉ có mình. Khó khăn lắm mình mới huấn luyện được ông chồng, con nhãi háo sắc nào mà rớ vào, mình sẽ diệt cả nhà nó.

Bạch Nhạn rùng mình, vội tươi cười:

- Thôi mình không lo cho chồng cậu nữa, mình hối lộ có được không?

Liễu Tinh và ông xã đính hôn với nhau từ nhỏ, đúng thật là tình duyên đến từ kiếp trước, hai người say nhau như điếu đổ. Mười mấy năm tình cảm, bọn họ không những không thấy ngán mà càng lúc càng mặn nồng. Nếu thầy Lý thay lòng đổi dạ, không biết Liễu Tinh sẽ gây ra những chuyện gì.

Liễu Tinh đảo mắt:

- Hối lộ à!

Cô nàng điệu đàng chống ngón tay dưới cằm, nở một nụ cười giả tạo.

- Nếu cậu tặng mình hai tấm vé xem phim Avatar, mình có thể xem xét.

Bạch Nhạn nhún vai, nhìn vầng dương đỏ rực ngoài kia:

- Mình... quy thành Nhân dân tệ có được không?

Liễu Tinh trừng mắt:

- Cậu tưởng ai cũng là nô lệ đồng tiền giống cậu, thấy tiền rồi thì không nhấc nổi chân nữa chắc?

Bạch Nhạn nuốt giận, cũng may hôm nay vẫn còn trong kỳ nghỉ được viện trưởng ân chuẩn, cô đội nắng đứng trước cửa rạp chiếu phim, vâng mệnh chen chúc với một đám người mồ hôi nhễ nhại, nhích từng tí một về phía trước....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ