CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p2

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3315
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p2

Cho nên, cô mới có thể đứng trước mặt người phụ nữ đó mà cười cợt, chế giễu.

Hôn nhân chỉ là một tờ giấy hôn thú, một màn trình diễn, cô không thèm.

Cô gần như có thể khẳng định, Khang Kiếm không thể chịu đựng người phụ nữ đó được lâu, sớm muộn gì vị trí Khang phu nhân cũng thuộc về cô.

Tại sao? Tại sao bây giờ Khang Kiếm lại nói những lời này?

Khang Kiếm hoảng hốt ngẩng đầu lên:

- Đây là chuyện gia đình anh, không liên quan đến em.

- Sao lại không liên quan? Em vẫn luôn đợi anh... – Y Đồng Đồng không muốn che giấu thêm nữa, bưng mặt khóc nức nở.

- Vậy thì chúng ta lại càng không thể gặp nhau nữa. Anh và em đều hiểu, giữa đàn ông và đàn bà không thể nào tồn tại tình bạn chân chính. Quả thực anh rất bận, không thể phân thân để ở bên em như trước đây. Sau này hãy tự mình bảo trọng. Tân Giang quá nhỏ, với tài năng của em thì nên phát huy ở những thành phố lớn hơn.

- Anh muốn đuổi em đi? – Y Đồng Đồng không biết lấy sức lực ở đâu, bỗng đứng thẳng dậy, toát ra vẻ lạnh lùng – Anh muốn cắm rễ ở Tân Giang, được, em theo anh. Em sẽ tìm một người đàn ông hơn anh cả trăm lần, sinh con cho anh ấy, bọn em sẽ vui vẻ ân ái bên nhau. Sau đó nhìn anh thăng quan tiến chức, nhìn anh cùng người đàn bà kia gắn bó keo sơn.

Cô nhận ra được, lần này Khang Kiếm còn tuyệt tình và nghiêm túc hơn lần trước, e là cô có nhảy lầu ngay trước mặt anh, anh cũng không thèm chớp mắt.

Cô hiểu người đàn ông này, ngay cả thời gian đầu, khi hai người một ngày không gặp tựa ba thu, ánh mắt anh nhìn cô vẫn bình thản, không hề thể hiện vẻ nhớ nhung khao khát.

Cô tưởng rằng anh nội tâm, anh hàm súc, thực ra không phải, mà là anh lạnh lùng, anh vô tình.

Nước mắt và sự dịu dàng không còn là vũ khí, cô còn có thể dùng cái gì để níu kéo trái tim anh?

Trái tim anh đang nằm ở đâu?

Người phụ nữ có bộ mặt ngu xuẩn đó ảnh hưởng đến anh vậy sao? Có phải thế không?

Y Đồng Đồng giơ tay lau nước mắt, gương mặt xinh đẹp lộ ra một tia căm hận không hề tương xứng:

- Không cần phải tốn công vì em.

- Đây là chuyện của anh, không liên quan đến em.

Khóe miệng Y Đồng Đồng nhếch lên lạnh lùng, cô cầm chùm chìa khóa trên bàn, ước lượng trong lòng bàn tay:

- Cảm ơn!

Tại sao lại không nhận chứ?

Thanh cao, không phải là thứ để diễn cho người đàn ông như Khang Kiếm xem. Không có được tình yêu thì tìm kiếm sự an ủi về mặt vật chất. Người phụ nữ thông minh rất biết cách đối xử tốt với bản thân mình.

- Uống cà phê xong, chúng ta giải tán. – Y Đồng Đồng nâng cốc cụng ly với anh, nhìn ra xung quanh, lòng xót xa – Không làm được bạn của trợ lý Khang, cũng tức là không còn cơ hội uống loại cà phê thơm ngon thế này nữa. Ở đây thật tuyệt, đứng bên cửa sổ có thể phóng mắt ra tận Trường Giang, nhìn được toàn cảnh thành phố dưới chân mình. Ông chủ Hoa là bạn bè, có lẽ ông ấy sẽ mở cửa quán cà phê này đón em, nhưng người cùng uống cà phê với em ở nơi đâu?

Khang Kiếm im lặng, nếu không thì biết nói gì đây.

Uống cà phê xong, giống như trước đây, Y Đồng Đồng xuống dưới trước, 15 phút sau Khang Kiếm mới ra về. Người trong khách sạn đông như vậy, sẽ không ai nghĩ anh có mối liên hệ với cô cả.

Khang Kiếm bần thần ngồi trên ghế, rút thêm một điếu thuốc. Trong lòng rối bời, hút mấy hơi thuốc mới có thể bình tĩnh lại một chút.

Gần 15 phút trôi qua, nhân viên phục vụ đợi bên ngoài mở cửa ra.

Khang Kiếm thở sâu một hơi, nhìn điện thoại, không có cuộc gọi đến, đoán chừng văn phòng không có chuyện gì. Giờ này đang là giờ cơm tối, anh không khỏi muốn gọi điện cho Bạch Nhạn, nói với cô anh sẽ về nhà ăn cơm tối.

Trong thang máy sóng không được tốt, gọi mấy lần đều không được.

Anh cau mày, bước ra khỏi thang máy, cầm điện thoại đang định gọi lại, vô tình ngẩng đầu lên, máu trong người bỗng như đông lại.

Trong đại sảnh cách anh chưa đến mười mét, Bạch Nhạn không biết từ đâu chui ra đang nhìn Y Đồng Đồng cười mủm mỉm. Ông chủ Hoa đứng bên cạnh cô lúc thì nhíu mày, lúc thì giậm chân. Anh đứng ở đây cũng có thể nhìn thấy một lớp dầu bóng nhoáng trên trán ông ta.

Không phải dầu, mà là mồ hôi!

Hai chân Khang Kiếm lúc đó rủn ra.

Mười mét này, Khang Kiếm không biết đôi chân mất hết cảm giác của mình đã đi như thế nào. Mặt anh hoàn toàn bình tĩnh, lưng áo lại ướt đẫm mồ hôi.

Nhiệt độ trong khách sạn Hoa Hưng một năm bốn mùa đều duy trì ở mức 18 độ, dễ chịu như đang mới vào tiết xuân.

- Trợ lý Khang!

Trong số những người đăng ký tham gia hội nghị, có người nhận ra Khang Kiếm, chạy tới bắt tay anh.

- Chào anh! – Khang Kiếm máy móc nhếch miệng cười, thực sự không tài nào phân tâm đối phó được – Tôi có chút việc, lát nữa nói chuyện sau.

Người đó há hốc mồm, gật đầu cười khan:

- Lát nữa gặp!

- Sếp!

Bạch Nhạn nhìn sang bên này, không khoe hai lúm đồng tiền đáng yêu ra với anh.

Tim Khang Kiếm như rớt xuống đáy vực, mà còn là vực băng, lạnh cắt da cắt thịt. Cô phát hiện ra rồi? Anh mất cô rồi ư?

Hoa Hưng cuống quýt vò đầu bứt tai, muốn nói gì đó với Khang Kiếm, nhưng lại không biết cách nói qua thần giao cách cảm.

Y Đồng Đồng thờ ơ đứng nhìn. Hiện giờ, cô đã không còn phải bận tâm tới tình cảnh của Khang Kiếm nữa. Nhưng cô cũng không cố tình khiêu khích.

Nếu ép anh quá mức, thì giữa bọn họ thật sự sẽ không thể xảy ra phép màu nữa. Nực cười biết bao, đến lúc này rồi cô vẫn còn ôm hy vọng với anh.

Tim Khang Kiếm đập thình thịch, anh không biết tại sao Bạch Nhạn lại có mặt ở nơi này, cô đã biết được những gì? Nhưng bây giờ, những đáp án này đều không quan trọng, bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào, phải trấn tĩnh, trấn tĩnh, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có gì. Tuyệt đối không thể tái diễn lại một màn trên tỉnh.

Chả trách người xưa nói: Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Trên đời này không giấy nào bọc được lửa, cũng may đây là lần cuối cùng anh và Y Đồng Đồng gặp nhau.

Đầu óc nhanh chóng hoạt động, anh vội soạn sẵn những gì cần nói trong đầu.

- Bạch Nhạn, lát nữa anh giải thích với em. Đồng Đồng, em về trước đi.

Đúng là lãnh đạo, trấn tĩnh rất nhanh, anh hạ thấp giọng, xiết chặt cánh tay Bạch Nhạn.

Y Đồng Đồng nhìn anh.

- Hai người...

Bạch Nhạn đảo mắt không ngừng, lúc thì nhìn Y Đồng Đồng, lúc thì nhìn Khang Kiếm.

(Cảnh này sao mà cũ rích vậy nè trời?

Sếp Khang: Đồng chí Đồng Đồng, đồng chí chuồn trước, tôi sẽ bao che cho.

Y Đồng Đồng: Không, đồng chí Khang Kiếm, tôi không thể bỏ lại một mình đồng chí. Chúng ta chung một chiến hào, sống thì cùng sống, chết thì cùng chết.

Sếp Khang: Đồng chí Đồng Đồng, giữ được núi xanh kia, lo gì không củi đốt, nhịn một bước, sau này biển cả mặc cá bơi vầy, trời xanh mặc chim bay lượn. Nghe tôi đi, không sai đâu.

Y Đồng Đồng khóe mắt đỏ hoe, nghẹn ngào gật đầu: Đồng chí Khang Kiếm, đồng chí phải vì tôi mà bảo trọng.

Sếp Khang bi tráng đưa mắt tiễn theo theo hình bóng cô đang rời xa.

Sếp Khang ơi là sếp Khang, sao mà anh cũng tầm thường thế hả?)

Sáu con mắt nhất tề nhìn về Bạch Nhạn, Khang Kiếm như muốn ngừng thở.

- Hai người... cũng biết nhau? – Bạch Nhạn nuốt nước bọt, cuối cùng cũng nói được hết câu.

- Hả?

Khang Kiếm, Y Đồng Đồng, Hoa Hưng không hẹn mà cùng trợn tròn mắt.

Đây là tình huống gì? Khang Kiếm nhìn Y Đồng Đồng, Y Đồng Đồng cũng hoang mang, người phụ nữ này bị bệnh hay quên?

- Sếp à, cô giáo Y là đồng nghiệp của chồng Liễu Tinh, bọn em đã ăn cơm với nhau một lần. Làm sao mà anh quen cô Y vậy?

- Anh... – Bộ não Khang Kiếm đình công, mồm miệng cứng ngắc, nhất thời không nghĩ ra được câu trả lời.

- Tôi đi trước đây...

Y Đồng Đồng giờ đây đã hơi hiểu mình thua ở chỗ nào rồi. Bạch Nhạn tâm kế quá sâu, cô ta cố tình không nhắc tới việc cô đã tới tìm cô ta hai lần, tạo đường lui cho Khang Kiếm, làm sao mà Khang Kiếm không vui trong lòng cho được? Đơn giản nhẹ nhàng, không cần một chiêu thức nào, đã đá cô văng sang một bên, người ta vẫn là vợ chồng tốt. Nếu cô ta giở trò náo loạn, Khang Kiếm mất sạch thể diện, nhất định sẽ phản cảm với cô ta. Bạch Nhạn ra vẻ tội nghiệp đáng thương lại có thể chiếm thế thượng phong.

Người phụ nữ này thực sự cao thủ.

Y Đồng Đồng chẳng còn tâm trí tranh giành, cũng không muốn nhìn vợ chồng người ta diễn trò ân ái, trái tim tan nát, mau đi tìm chỗ trị thương thôi!

- Đừng đi, nếu đã gặp nhau thì cùng ăn bữa cơm đi. Đây là địa bàn của ông chủ Hoa, để ông chủ Hoa đứng ra làm chủ, có được không? – Bạch Nhạn cười tủm tỉm nhìn Hoa Hưng.

Hoa Hưng đứng bên cạnh như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, tim vọt lên vọt xuống liên tục.

- Tôi muốn còn không được, mời còn chẳng xong ấy chứ!

Ông ta lén nhìn Khang Kiếm, cuống quýt ra dấu giải thích: Sếp ơi, chuyện này thật sự không phải do tôi làm, đơn thuần là trùng hợp, đơn thuần là trùng hợp thôi.

Ông ta đang đi kiểm tra trong đại sảnh, bỗng thấy Khang phu nhân bước tới chỗ này, tò mò ngắm nghía bên trong, đúng lúc bị ông ta nhìn thấy. Ông ta không dám giả vờ không trông thấy, đành bước tới chào hỏi.

Cô ấy hỏi vào trong tham quan có tiện không?

Ông ta không dám nói không tiện, tim vọt lên tận cổ, dẫn cô vào, vừa mới đi một vòng, đang muốn dụ cô vào phòng ăn ngồi thì cửa thang máy mở ra, Y Đồng Đồng bước ra.

Mắt cô sáng lên.

Mắt ông ta tối sầm lại.

Nhưng mà, đúng lúc toát mồ hôi thay cho sếp Khang! May thay đây là đại sảnh chứ không phải là phòng nghỉ.

Khang Kiếm nhìn ông ta bằng ánh mắt khiến người ta chết cóng.

- Bạch Nhạn, người ta có việc, để lần sau vậy.

Bạch Nhạn tiếc nuối nhún vai:

- Đành vậy, cô Y, tạm biệt!

Y Đồng Đồng đau khổ ngoảnh lại, hốt hoảng bỏ chạy.

Lúc này Khang Kiếm mới từ từ bước lại.

- Cô Khang, cô thích cơm ta hay cơm Tây? – Nụ cười của Hoa Hưng cũng tự nhiên hơn, nhiệt tình kéo hai người vào nhà ăn.

Bạch Nhạn lại dừng bước:

- Sếp ơi, em muốn đi ăn vỉa hè, anh đi với em! – Cô lắc tay anh.

- Được! – Giờ cô bắt anh lên núi đao, xuống biển lửa, anh cũng sẵn sàng.

Tình cảnh vừa rồi, anh thật không muốn nghĩ ngợi hay dự đoán nhiều, chỉ có thể nói là mình số đỏ.

Không phải anh sợ đánh mất mũ ô sa, mà là anh lo cô... cô sẽ bỏ rơi anh?

- Tôi biết một tiệm ốc xào rất ngon, còn có cả thịt ba chỉ nướng, để tôi dẫn hai người đi. – Hoa Hưng vội xung phong.

Bạch Nhạn liếc xéo ông ta:

- Ông chủ Hoa, mắt tôi và mắt sếp nhà tôi đều tốt, không cần đèn quá sáng đâu.

Đồ dắt mối đáng ghét.

Hoa Hưng xoa đầu cười hềnh hệch:

- Vậy... vậy tôi không quấy quả thế giới riêng của hai người nữa.

Hai người nắm tay nhau bước ra khỏi khách sạn. Khang Kiếm không nhắc tới xe của mình, chỉ nắm chặt tay cô, dường như không dám tin rằng cô thật sự đang ở bên cạnh anh....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
» Chân ngắn sao phải xoắn
» Có cần lấy chồng không
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh
123»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Polly po-cket