CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy - p1

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3643
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy - p1

- Khang Kiếm, trả lời bố. – Ông Khang Vân Lâm không kìm được cơn giận.

- Bạch Nhạn không để ý, bố để ý cái gì? – Khang Kiếm cau mày nhìn ông – Con chỉ đi có một đêm thôi, đâu phải là một năm hay hai năm.

- Khang Kiếm...

Trán ông Khang Vân Lâm nổi đầy gân xanh.

Phút chốc, hai cha con giương cung tuốt kiếm, không ai nhường ai.

- Bố, bố ăn cháo hay uống sữa ạ? – Bạch Nhạn mở miệng đúng lúc, cười hồn nhiên – Mẹ gọi sữa tươi, một cái sandwich và một quả táo, còn anh, Khang Kiếm?

- Một ly sữa đậu. – Khang Kiếm thu lại ánh mắt.

- Bố, bố ăn cháo bí đỏ nhé. – Bạch Nhạn đứng ra gọi món.

Ông Khang Vân Lâm đập bàn "chát" một tiếng, đứng bật dậy:

- Không ăn nữa, bố về tỉnh.

Bà Bạch Mộ Mai nãy giờ vẫn im lặng tao nhã đứng dậy:

- Vậy... mẹ cũng quay về huyện Vân.

Bạch Nhạn nhìn Khang Kiếm không có ý làm lành, mỉm cười không nói gì, đi cùng ông Khang Vân Lâm và bà Bạch Mộ Mai ra cửa.

- Đừng tiễn nữa, Nhạn Nhạn, vào ăn sáng đi. Khang Kiếm bị mẹ chiều hư rồi, tính tình không dễ chịu cho lắm, con đừng để bụng. Nếu có gì ấm ức, cứ gọi điện cho bố.

Tài xế của ông Khang Vân Lâm đánh xe đến trước cửa khách sạn, ông quay người, lại nhìn bà Bạch Mộ Mai, thở dài bước lên xe.

Ông bố trí một chiếc xe khác đưa bà Bạch Mộ Mai về. Bà Bạch Mộ Mai không vội lên xe, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, bóng gió ném về phía Bạch Nhạn, Bạch Nhạn vờ như không thấy.

Hai chiếc xe đi xa rồi, Bạch Nhạn quay lại nhà ăn, Khang Kiếm mặt lạnh tanh ngồi bất động.

- Trông sếp tiều tụy quá! – Bạch Nhạn ngồi xuống cạnh anh, nhìn anh không chớp mắt. – Lát nữa về ngủ đi, anh thế này mà đi ngoài đường sẽ khiến người ta sợ đấy.

Khang Kiếm nghiêng đầu:

- Bạch Nhạn, em có giận không?

- Sếp làm chuyện gì khiến em giận sao?

Khang Kiếm mím môi, không trả lời.

Bạch Nhạn vui vẻ:

- Có phải anh nói em cả ngày chỉ cười vui vẻ không, hơ hơ, em là như vậy đấy. Nhưng mà, em cũng chẳng thấy có gì đáng giận, em đầy đủ chân tay, công việc không tồi có một người mẹ xinh đẹp không ai bằng, còn lấy được một ông chồng xuất sắc như anh, nếu em không biết hài lòng, ông trời sẽ trừng phạt em mất.

Khang Kiếm vô thức cúi mặt, bưng ly sữa đậu lên:

- Ăn sáng đi!

Bạch Nhạn ân cần gắp một miếng trứng chiên vào đĩa của anh:

- Tối qua anh vất vả, bồi bổ thêm một chút.

Khang Kiếm sặc, ngụm sữa đậu nành đang ngậm trong miệng phun đầy ra bàn.

Bạch Nhạn chớp mắt vẻ vô tội, tỏ ra không hiểu.

Khang Kiếm chắc chắn là rất mệt, về đến nhà liền lăn ra ngủ, ngủ tới tận buổi chiều, xuống nhà thấy Bạch Nhạn không ở trong phòng, trên bàn ăn có một mẩu giấy: "Sếp ơi, em đến bệnh viện".

Bạch Nhạn kết hôn chỉ mời vài người bạn và đồng nghiệp, để sếp Khang không bị mang tiếng là "phô trương lãng phí", phần lớn đồng nghiệp trong bệnh viện đều không mời, nhưng kẹo cưới thì vẫn phải mang đến cho họ.

Bạch Nhạn xách một túi to bánh kẹo và hoa quả, đi tới khoa Phụ sản trước, muốn nhờ Liễu Tinh phát giúp. Vừa tới cửa khoa đã bị mấy chị em vây quanh.

- Ui da, để chị xem nào, lần kết hôn này không giống nha, như một đóa hoa tươi nở rộ vậy. – Trưởng khoa Phụ sản đẩy Bạch Nhạn ngồi xuống chiếc giường khám, ngắm nghía từ trên xuống dưới.

Liễu Tinh nháy mắt xông tới:

- Nói mau nói mau, tối hôm qua ai tấn công ai? Sếp Khang có cảm tưởng gì với quà tặng của bọn này.

- Sếp Khang nhà người ta là cậu bé ngoan ngoãn chính trực, tôn trọng kỷ cương, chắc chắn là Bạch Nhạn cưỡng bức sếp Khang nho nhã tuấn tú rồi. – Một cô y tá khác tiếp lời.

- Phụt...

Đúng lúc Bạch Nhạn vừa uống nước, bị sặc luôn.

- Hiện trường đã tới cấp giới hạn rồi sao?

Mấy người phụ nữ cùng trợn mắt.

Bạch Nhạn nghĩ một lúc rồi nói:

- Cụ thể đến cấp thứ bao nhiêu, thật sự khó nói. Hôm nào mình mang băng ghi hình đến cho mọi người đánh giá.

- Chúa ơi! – Một đám phụ nữ mắt sáng rực – Hoành tráng thật! Cậu thật sự ghi lại sao?

Bạch Nhạn gật đầu như thật:

- Đương nhiên, cả đời chỉ có một lần động phòng, đương nhiên là phải lưu lại để ngày sau tưởng nhớ chứ. Mọi người không có sao?

Cả đám mặt mày ủ dột:

- Lão nhà mình khi đó... gấp gáp, đâu có được nhìn xa trông rộng như ông sếp nhà cậu.

- Thôi đi! – Bạch Nhạn không nhịn được nữa, phì cười.

Đám phụ nữ nhao nhao cười nói, miệng còn chưa kịp ngậm, chỉ nghe thấy trên lầu vang lên một tiếng "rầm" thật lớn, tiếp đó là tiếng một người gầm lên:

- Ngày đầu tiên anh làm bác sĩ sao? Thế nào là tôi không cố ý? Nếu cố ý thì anh đã cầm dao băm vằm người ta ra rồi hả!

- Hic, lại bắt đầu rồi đấy! – Liễu Tinh rùng mình.

- Ai thế? – Bạch Nhạn nghe thấy giọng nói rất lạ.

- Hàn lưu Siberia.

Trưởng khoa Phụ sản trừng mắt, xua tay giải tán mọi người.

Bạch Nhạn kéo Liễu Tinh, Liễu Tinh lôi cô ra một góc nói nhỏ:

- Chuyên gia mới của khoa Tiết niệu. Cậu cũng biết bệnh viện mình khoa yếu nhất chính là khoa Tiết niệu. Phụ nữ nếu có bệnh khó nói thì rửa là xong, đàn ông mà bệnh khó nói thì có rửa cũng chẳng hết. Đàn ông bây giờ chẳng biết ra làm sao, tiền càng nhiều thì phần dưới càng lắm chuyện. Bệnh viện mời một chuyên gia từ Thượng Hải đến tăng cường cho khoa Tiết niệu. Chuyên gia rõ ràng đến từ miền Nam, lại mang họ Lãnh. Người cũng lạnh, tính tình xấu hết chỗ nói. Đi đến đâu thì nhiệt độ ở đó giảm tới 20 độ. Không chỉ bác sĩ và y tá khoa Tiết niệu, dù là khoa khác, anh ta thấy không vừa mắt thì cũng sẽ mắng cho một trận. Mấy hôm trước phòng phẫu thuật của chúng ta có một y tá bị anh ta mắng cho phải khóc tại trận, bây giờ nhìn thấy anh ta là chân run lập cập. Dù gì anh ta cũng là người tài trong mắt viện trưởng, chúng ta cũng tránh xa một chút, tránh bị chết cóng. Chà... hình như anh ta xuống rồi, để mình dẫn cậu đi xem.

Liễu Tinh kéo Bạch Nhạn, hai người đứng trước tấm biển tuyên truyền "Phổ cập kiến thức về có thai ngoài tử cung và nạo phá thai" trên hành lang, nhìn đến mười phút, nghe thấy phía cầu thang vang lên tiếng bước chân, Bạch Nhạn nhác thấy một người đàn ông trắng trẻo, ánh mắt lạnh lùng đang đi xuống. Tướng mạo người đàn ông không tệ, nhưng trông rất ghê gớm, lúc đi ngang qua sau lưng, thật sự cảm thấy như một luồng gió chướng thổi qua.

Liễu Tinh huých Bạch Nhạn, Bạch Nhạn le lưỡi, hai người cười khúc khích.

Người đàn ông đột nhiên quay đầu lại, Bạch Nhạn giật mình đứng thẳng người, vội chăm chú nhìn bức tranh vẽ cấu tạo bụng phụ nữ phóng đại trước mặt.

- Không nói quá chứ? – Liễu Tinh hạ giọng.

Bạch Nhạn đang định nói thì điện thoại trong túi xách reo, cô lôi ra xem – Số máy lạ.

Tiện tay nghe máy, liếc trộm người đàn ông đã quay người bước đi, cô cười khúc khích với Liễu Tinh.

- Cô nhóc, kết hôn thôi mà vui đến vậy sao?

Bạch Nhạn sững người, giọng nói biếng nhác đầy quyến rũ này chính là của vị đệ nhất công tử tỉnh thành – Lục Địch Phi.

- Chào anh.

Sợ Liễu Tinh bóng gió nghi ngờ, Bạch Nhạn không gọi tên Lục Địch Phi, nhưng trong lòng cảm thấy hơi băn khoăn. Chẳng lẽ số điện thoại của cô lại được dán trên cột điện giống mấy cái quảng cáo chữa bệnh khó nói, sao mà ai cũng biết thế?

- Cô nhóc, tôi không tham dự đám cưới của em, em có trách tôi không?

Khẩu khí Lục Địch Phi vẫn có phần cợt nhả.

- Tôi đâu dám, anh... là lãnh đạo, bận rộn mà! – Bạch Nhạn quay lưng ra phía sau.

- Nghe xem, vẫn có chút oán trách mà. Tại anh mà, không nên rời khỏi Tân Giang vào lúc đó. Nhưng mà, anh đã chuẩn bị quà cho em rồi.

- Cảm ơn, hôm nào để Khang Kiếm mời anh ăn cơm.

- Chẳng liên quan gì đến Khang Kiếm cả, quà là anh tặng cho em. Anh đang ở Thượng Hải, hai ngày nữa sẽ về Tân Giang, tới lúc đó sẽ liên lạc với em.

Bạch Nhạn muốn từ chối, nghe thấy trong điện thoại vọng ra một giọng nữ õng ẹo, Lục Địch Phi cúp máy.

- Ai thế, bí mật vậy? – Liễu Tinh nhoai người sang hỏi.

- Đồng nghiệp của Khang Kiếm.

Bạch Nhạn lấp lửng cho qua chuyện, trong lòng lại hơi ngờ vực: tay Lục Địch Phi này đang có ý đồ gì? Anh ta và cô có thân thiết đến thế không?

Lại đến lúc chiều buông.

Bạch Nhạn ngồi trên xe buýt, đăm đăm nhìn cảnh phố phường rực rỡ bên ngoài. Thực ra chuyến xe này không đi về phía tiểu khu nhà cô, cô thấy có xe liền bước lên. Nhưng cũng chẳng sao, ngồi nhầm xe thì quay lại vẫn có thể về nhà.

Nếu như bước sai một bước trên con đường đời, quay đầu một cái, có thể cũng vẫn đi tới đích được không?

Từ khi hiểu sự đời, cô đã cẩn thận lại càng cẩn thận, đã thận trọng lại càng thận trọng, chỉ sợ bất cẩn đi sai đường. Đến giờ, tất cả đều nằm trong kế hoạch của cô. Nhưng kế hoạch làm sao theo kịp với sự biến hóa chứ?

Bạch Nhạn lấy điện thoại ra xem, không có cuộc gọi đến nào. Cô bật cười, xuống xe, vẫy một chiếc taxi, nói địa điểm của tiểu khu cho tài xế. Bác tài là một phụ nữ trung niên, liếc cô một cái, cười nói:

- Cô à, nơi đó không gần đâu. Môi trường rất tốt, nhưng sinh hoạt không tiện, muốn đi chợ phải ngồi mấy chặng xe đấy.

Bạch Nhạn ngây người, về vấn đề cơm nước vẫn chưa suy tính kĩ. Trước đây, cô đều ăn ở nhà ăn của bệnh viện, Khang Kiếm cũng vậy. Bây giờ có nhà rồi, không thể tùy tiện được nữa. Nghĩ vậy lại nhớ tới cái tủ lạnh chẳng có gì. Lúc đi qua siêu thị Tô Quả, cô bảo bác tài dừng xe, đi vào mua mấy bó rau, rồi mua thêm một ít thực phẩm đông lạnh.

Xe dừng ở dưới lầu, Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, thấy cửa sổ phòng làm việc hắt ra ánh đèn ấm cúng, trong lòng ấm áp kỳ lạ. Tại sao thi sĩ văn nhân cứ thích miêu tả ánh đèn ám áp trong đêm tối. Phía sau ngọn đèn đó, là một người đang đợi mình, một gia đình ấm cúng, một cảm giác trở về nhà mãnh liệt...

Bạch Nhạn cười cười, nhanh nhẹn bước lên lầu.

Khang Kiếm đang lên mạng. Anh cau mày đọc tin tức trên trang nhất mạng Nhân Dân, hiện nay trung ương đang nghiêm cấm sửa chữa trụ sở làm việc, nhưng năm nay Tân Giang đã có mấy sở ngành báo cáo muốn xây mới trụ sở làm việc, có nơi còn thu hồi đất xong rồi, bí thư Tùng đến nay không có ý kiến gì về chuyện này. Anh là trợ lý thị trưởng, cũng không tiện nói gì, đành xếp báo cáo lại đó, nói là đợi khi nào họp sẽ quyết định.

Cửa phòng làm việc đang mở, ở dưới có động tĩnh gì đều nghe rõ.

Một tiếng lách cách vang lên, là tiếng mở khóa cửa, anh ra khỏi phòng làm việc, nhìn thấy Bạch Nhạn xách theo túi lớn túi nhỏ đi vào.

- Sao bây giờ mới về? – Anh đi xuống lầu.

- Anh đợi lâu rồi sao? Có đói không anh?

Đây là lần đầu tiên hai người nấu ăn ở nhà mới sau khi kết hôn, Bạch Nhạn không khỏi trách mình ở ngoài quá lâu, cô vội bỏ đồ trong túi ra, suy tính lát nữa sẽ thái rau, xào thịt thái chỉ, trộn ít dưa góp, làm một nồi mì.

- Cũng ổn, anh ăn mì rồi.

Cánh tay đang xách đồ của Bạch Nhạn hơi khựng lại, tốc độ chậm dần:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Lamborghini Huracán LP 610-4 t