Pair of Vintage Old School Fru
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4354
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh
Điện thoại Raindy đổ chuông
- Alô? – Raindy bắt máy.
- Này! Cậu đang ở đâu vậy?
- Ai vậy?
- Tôi, Shin đây.
- Shin nào?
- Grừ!!! Shin học cùng lớp với cậu. Là bạn của anh chai cậu và là người bị cậu đụng trúng đây.
- Ờ, rồi sao? – Raindy hỏi một cách thờ ơ. Thật ra cô cũng đang cố lục tìm trí nhớ của mình xem Shin là thằng nào mà tìm không ra.
- Sao ư? Hôm đó cậu để lại số điện thoại cho tôi nói sẽ bồi thường toàn bộ chi phí sửa chữa mà.
- Làm gì mà hét lên vậy? Tôi có nói là không bồi thường đâu. Giờ cậu muốn sao?
- Cậu đến ngay gara X trên đường YY đi!
- Được! Đến thì đến.
Nói rồi Raindy cúp máy luôn. Trong đời Shin chưa bao giờ bị đứa con gái nào cúp máy trước. Đây là lần đầu tiên. Cảm giác vừa tức tối, vừa thú vị.
15 phút sau
- Tôi ở đây – Shin vẫy tay khi thấy Raindy bước ra từ trong xe (cũng may là Shin vẫy tay trước chứ không Raindy của chúng ta cũng chẳng biết Shin là ai và ai là Shin
- Hết bao nhêu? – Raindy hỏi cộc lốc.
- Vừa mới đưa đến, đang sửa.
- Vậy gọi tôi đến đây làm gì? Sửa xong thì hãy gọi chứ.
- Cậu đụng trúng xe tôi thì phải đi sửa với tôi chứ.
- Ở đâu ra vậy?
- Dù sao cũng đến rồi, cằn nhằn cái gì nữa – Shin cười xòa.
- Vậy thì đi mua cái khác đi! Đợi đến bao giờ? – Raindy cau có nói.
- Tôi không cần! Tôi chỉ cần chiếc xe của tôi thôi – Shin cãi.
- Thì mua một cái giống vậy là được chứ gì.
- Không! Dù có giống y hệt thì cũng không thay thế được chiếc xe ấy trong lòng tôi (cố tình bắt bẻ đây mà)
- Tùy cậu. Đợi thì đợi.
- Này, cậu có đói bụng không? – Shin xoa xoa đầu hỏi.
- Liên quan gì tới cậu – Câu trả lời của Raindy làm Shin té cái ầm trong lòng.
- Tôi mời cậu đi ăn.
- Không cần. Cậu đói thì đi ăn đi! Tôi ở đây đợi.
- Này… tôi… xe tôi hư rồi, tôi đi bằng cái gì? Cậu phải chở tôi đi chứ.
- Phiền thật!
************
- Ăn nhanh đi! – Raindy hối.
- Cậu không ăn thật à? – Shin hỏi.
- Cậu lo ăn đi! Hỏi nhiều.
Chuông điện thoại của Raindy vang lên. Trên màn hình hiện lên hai chữa: “Thằng khốn”.
- Alo – Raindy bắt máy.
- Cậu đang ở đâu vậy?
- Nhà hàng XX. Sao?
Tút tút tút….
- Điên rồi à? – Raindy nghĩ thầm.
Chưa đầy 5 phút sau.
- Này, tôi nhớ cậu muốn chết! Min Won từ đâu chạy đến bàn Raindy ngồi phịc xuống bên cạnh cô (cô và Shin ngồi đối diện nhau)
Min Won giờ mới phát hiện ra sự hiện diện của Shin.
- Sao mày lại ở đây? – Shin và Min Won đồng thanh.
- Sao thằng này lại ở đây? – Min Won hỏi Raindy. Tay chỉ thẳng mặt Shin.
- Không thấy à? Ăn chứ làm gì? – Raindy trả lời nhát gừng.
- Sao cậu lại đi với nó? – Min Won tiếp tục hỏi.
- Liên quan gì tới cậu?
- Mày tới đây làm gì? – Shin hỏi, giọng nói có vẻ tức giận.
- Tao đến tìm Raindy của tao – Min Won cười tươi.
- Muốn chết à? – Raindy nghiến răng.
- Chết tiệt! Thằng Min Won cũng thích Raindy sao? Không lẽ… lịch sử lại lắp lại… một lần nữa… – Shin nghĩ thầm.
Hai năm trước, Shin và Min Won cùng thích một cô gái tên Bo Ra. Cô gái này đã chọn Shin và từ chối tình cảm của Min Won, nhưng sau ba tháng quen nhau, một buổi tối, cô gái ấy tìm đến nhà Shin.
- Có chuyện gì sao không gọi tớ tới nhà mà cậu đến tận đây vậy? – Shin vui ra mặt khi người yêu đến nhà tìm.
- Người nhà cậu đâu rồi? – Bo Ra hỏi.
- Đi dự tiệc hết rồi.
- Vậy thì tớ nói ở đây cũng được – Bo Ra nói, giọng nghiêm trọng.
- Có chuyện gì mà trông cậu lạ vậy?
- Chúng ta… chia tay đi!
Shin thấy như trời đất quay cuồng khi nghe câu nói của Bo Ra. Cố lấy lại bình tĩnh, Shin bước đến ôm Bo Ra thật chặt.
- Lần này tớ bỏ qua nhưng nếu còn đùa như vậy tớ giận thật đấy – Shin nói.
Bo Ra đẩy Shin ra.
- Tớ không đùa. Tớ muốn chia tay.
- Tại… tại sao? – Gương mắt Shin lúc này trắng bệch. Trái tim muốn ngừng đập.
- Tớ chán cậu rồi! Tớ muốn đến bên Min Won – Bo Ra nói rõ ràng từng chữ. Giọng nói không có vẻ gì do dự.
- Cậu… cậu nói dối – Shin lắp bắp.
- Việc gì tớ phải nói dối cậu? Tớ chán cậu rồi – Bo Ra nói rồi bỏ ra ngoài.
Shin chạy theo. Cậu ôm gì lấy Bo Ra từ phía sau.
- Cậu… cậu đừng đi! Đừng… đi mà! Tớ… xin cậu đấy… – Hai dòng nước mắt nóng hổi chảy từ đôi mắt cay xè của Shin.
- Cậu có biết cậu làm như vậy chỉ làm tớ coi thường hơn không? – Câu nói của Bo Ra như mũi dao đâm thẳng vào tim Shin, con tim đang hấp hối bây giờ ngừng đập hẳn.
Shin buông thõng hai tay. Như chỉ đợi có vậy, Bo Ra bỏ đi ngay lập tức. Shin quỵ xuống, hai tay ôm ngực. Quả thật rất đau! Mối tình đầu của Shin đã kết thúc như vậy đấy.
- Không lo ăn đi! Ngồi đó mà ngơ ngẩn gì vậy? – Min Won gọi Shin làm Shin giật mình.
- Liên quan gì đến mày – Shin cau có.
- Mày ăn nhanh rồi biến đi! Hôm nay tao có việc phải làm với Raindy – Min Won nói như ra lệnh.
- Mày đang mơ đấy à? Là tao hẹn Raindy trước. Hôm nay tao cũng có việc phải làm với cậu ấy – Shin gằn giọng.
Hai tên con trai đang nhìn xoáy vào nhau bằng ánh mắt giận dữ và thách thức.
Raindy đứng lên bỏ đi.
- Cậu đi đâu vậy? – Cả Shin và Min Won cùng đồng thanh hỏi.
- Hai người ngồi gây tiếp đi! Tôi về ngủ – Raindy đáp.
- Vậy thì đi chung đi! – Min Won nhượng bộ.
- Tôi nói là sẽ đi với hai cậu sao? – Raindy trừng mắt.
- Đi đi mà – Cả Shin và Min Won cùng làm giọng nũng nịu, mắt long lanh 0
Rạp phim
- Chúng ta coi Hừng Đông nhé! – Min Won hỏi Raindy.
- Coi Transfomer 3 – Shin nói.
- Tao nói là coi Hừng Đông mà – Min Won gắt gỏng.
- Việc gì tao phải nghe mày? – Shin cãi lại.
- Cậu đi coi Hừng Đông đi! – Raindy chỉ tay vào Min Won.
- Tao đã nói mà – Shin cười khoái trí.
- Còn cậu đi coi Transfomer 3 đi! – Raindy chỉ vào Shin làm nụ cười của cu cậu tắt ngấm.
- Còn cậu? – Shin và Min Won đồng thanh hỏi.
- Harry Potter and the deathly halows – Raindy trả lời lạnh tanh.
*************
- Hoàng hôn đẹp thật! – Mita trầm trồ.
- Em hay đến đây ngắm hoàng hôn lắm à? – Robert hỏi.
- Không. Em mới từ Mỹ về được hơn một tuần à – Mita cười. Nụ cười của cô cũng buồn như hoàng hôn lúc này.
- Anh thì hay đến đây lắm. Nhưng đến ngắm bình minh cơ. Anh không thích hoàng hôn. Nó buồn và làm cho người chiêm ngưỡng nó cũng buồn theo. Thành thật mà nói. Anh rất sợ thời khắc chạng vạng – Robert nói. Giọng nói chân thật, gần gũi.
- Vậy mà em lại kéo anh tới đây – Mita nói giọng áy náy.
- Không sao. Có em ngắm cùng anh thì sẽ không buồn. Cũng may anh đã đi với em. Nếu không một mình em ngồi đấy sẽ cô đơn lắm đấy.
- Có lẽ anh nói đúng.
Chương 7
Chiếc xe mà Mita tưởng nhầm là taxi vừa dừng bánh trước cửa nhà cô. Mita đã định rằng sẽ ngồi lại trong xe nói chuyện thêm một lát nữa. Không hiểu sao Mita luôn bị cuốn hút theo những câu chuyện của Robert, dù chỉ là những chuyện linh tinh. Hơn nữa mỗi khi Robert nhìn cô, cô lại cảm thấy rất ấm áp.
Nhưng không được rồi. Chiếc xe vừa về đến nhà thì cô đã lao ngay ra khỏi xe mà chẳng kíp nói với Robert câu nào. Thấy cô như vậy, anh chàng cũng theo xuống xe xem chuyện gì.
- Anna, sao cậu lại ngồi đây? – Mita hỏi, giọng lo lắng. Thì ra vừa về tới Mita đã thấy Anna đang ngồi trước cổng nhà.
- Tớ đợi cậu và Rain – Anna ngây ngô đáp.
- Trời, cậu ngốc quá! Sao không vô nhà đợi?
- Tớ muốn đón các cậu cơ – Anna nhõng nhẽo như một đứa con nít.
- Còn đây là gì? – Mita chỉ vào những túi đồ lỉnh kỉnh bên cạnh Anna.
- Là đồ ba tớ nấu cho chúng ta đấy – Anna cười thích thú.
- Ba cậu thật tuyệt! – Mita cũng cười, rồi như chợt nhớ ra sự hiện diện của Robert.
- Anna à, đây là Robert, bạn mình.
- Anh Ro, đây là Anna, bạn thân của em và đang sống cùng nhà với em.
- Chào em! Rất vui được gặp em.
- Em cũng vậy.
- Tớ vào nhà trước đây – Anna nói với Mita vồi quay qua nhìn Robert, cô khẽ gật đầu, như một lời chào.
- Anh có muốn vô nhà chơi một chút không? – Mita ngại ngùng.
- Thôi được rồi. Hôm nay tới đây thôi – Robert cười hiền với Mita.
- Vậy anh ngủ ngon nhé!
- Em cũng vậy nha! Em vào nhà đi! – Robert nói.
- Anh về đi rồi em vào!
- Ngốc quá! Em vào đi!
- Em muốn nhìn anh đi rồi em vào mà.
- Vậy bây giờ cả hai đếm từ 1 đến 3 rồi cùng đi một lúc luôn nhé! – Robert đề nghị.
- Dạ được.
- 1…
- 2…
- 3…
Mita quay đầu chạy thẳng vô nhà. Cô chạy thật nhanh vì sợ nếu đi chậm cô sẽ do dự và quay đầu lại. Nhưng cô không biết rằng Robert vẫn đứng đó nhìn theo cái dáng thanh mảnh của cô và cười thật hiền.
Chiếc siêu xe Revoten đang đứng im lìm bên một ngôi nhà tối. Đó là ngôi nhà mà lần trước say rượu Raindy đã đến. Trái ngược với cái dáng vẻ hùng dũng của chiếc xe, chủ nhân của nó đang rất mệt mỏi về tinh thần. Đầu xe được thiết kế góc cạnh, với phần mũi xe như hình mũi tên vươn về phía trước đầy khiêu khích. Thế nhưng con người bé nhỏ ngồi trong xe kia đang yếu đuối hơn bao giờ hết. Đôi mắt cô bây giờ không còn chút sức sống, không còn chút ánh sáng nào trong đôi mắt ấy.
- Chết tiệt! Sao mình lại đến đây cơ chứ? – Raindy nghĩ thầm.
Bất chợt kí ức ùa về trong cô một cách vô thức. Cô không thể kiểm soát được hồi ức của mình.
Đứa bé gái đang ngồi co ro trong góc tường. Đôi mắt trẻ thơ ấy đang ánh lên những tia sợ hãi. Thân hình bé nhỏ đầy thương tích của nó đang run lên bần bất.
Cần một nơi để chốn chạy…
Cần một bờ vai để dựa vào…
Cần một cách tay dang ra sẵn sàng che chở để thấy lòng mình còn chút bình yên…
Cần một tia nắng để thấy lòng mình ấm áp…
Cần một chút ánh sáng để thấy mình còn hi vọng…
Nhưng…
Không! Tất những thứ đó đều nằm ngoài tầm với.
Tất cả chỉ là ước mơ. Vì là ước mơ nên không bao giờ có thể thành sự thật.
Vì đó chỉ là ước mơ trong khi cuộc sống lại quá thực tế.
Đứa bé gái nghe lòng mình tê buốt! Những vết thương đang rỉ máu nhưng lòng nó còn đau hơn những vết thương trên thân thể.
Tại sao???
Tại sao người mẹ mà nó yêu thương nhất…
Người nó nghĩ rằng yêu thương nó nhất…
Lại tàn nhẫn với nó như vậy?
Một người bị tổn thương thì có quyền chút sự phẫn nộ và đau đớn lên người khác sao?
Trước mặt nó bây giờ không còn là người mẹ đã từng đến tham dự những buổi ngoại khóa của trường nó.
Không phải là người luôn làm cho nó những món thật ngon khi nó cùng lớp đi picnic khiến những đứa bạn nó phải ghen tị.
Không phải là người mỗi sáng đều tết cho nó hai bím tóc thật xinh để nó đi học.
Không…
Hoàn toàn không…
Bây giờ người trước mặt nó là một MỤ PHÙ THỦY hung ác trong tay đang lăm lăm chiếc roi da. Miệng cười một nụ cười nhiều tâm trạng.
Nụ cười vừa ngạo nghễ như nhìn thấy kẻ thù của mình đang khúm núm sợ hãi.
Nụ cười lại vừa chua chát.
Chiếc roi da vung lên liên tục và liên tục hằn lên cơ thể bé nhỏ đến đau lòng kia những vết rách. Khi vết thương ngoài da vừa xuất hiện thì trong tim đứa bé tội nghiệp cũng xuất hiện một vết thương vô hình.
- Dừng lại đi! – Một người phụ nữ khoảng hơn 30 lao ra ôm lấy Raindy và hét lên. Người đó chính là “mẹ Un Song”
- Chị làm gì vậy? Đây là con gái chị mà.
- Con gái? Không! Tao không có con gái. Nó chỉ là đồ rác rưởi. Rác rưởi như ba nó vậy – Mẹ nó hét lên. Sau đó là một tràng cười điên dại. Tiếng cười ma quái đến ghê người....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
» Cô dâu mặc váy đen
» Để hôn em lần nữa
123»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ