XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4348
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh
Chương 3
- Aaaaaaaa!!!! – Tiếng hét thất thanh từ phòng Anna.
Cả Raindy và Mita đều giật mình tỉnh giấc vì tiếng hét đó nhưng có vẻ không mấy ngạc nhiên.
- Lại nữa rồi – Raindy lầm bầm.
Cánh cửa phòng Raindy hé mở. Anna bước vô, mặt đầm đìa nước mắt, đôi mắt hoang dại. Chạy thật nhanh đến chỗ Raindy.
- Rain à… tớ…
- Cậu lại mơ thấy ác mộng nữa à?
- Tớ… tớ sợ… lắm…
- Không sao! Chỉ là mơ thôi. Không sao đâu!
- Tớ… ngủ ở… đây… nhé…
- Ừ, cậu ngủ đi! Tớ canh cho cậu ngủ. Ngủ đi nào!
Raindy cứ ngồi đó suốt đêm nhìn Anna ngủ, đôi mắt khắc khoải những lo âu. May sao sau đó Anna ngủ rất ngon giấc, không bị ác mộng hành hạ.
Sáng hôm sau
Anna thức dậy, sắc mặt khá tốt. Ngáp dài, vươn vai.
- Ủa??? – Anna ngơ ngác nhìn quanh.
- Sao mình lại ở trong phòng Rain?
- Mà Rain đâu rồi?
Anna lững thững đi xuống cầu thang.
- Khịt!!! Khịt!!! Là trứng opla – Anna reo lên rồi chạy thật nhanh xuống bếp, nơi Raindy vừa chuẩn bị xong món trứng opla mà Anna rất thích ăn vào mỗi buổi sáng trước khi đi học.
- Dậy rồi à? Tớ đang định lên “thỉnh” cậu xuống ăn sáng – Mita chọc ghẹo.
- Rain à, sao tớ lại ở trong phòng cậu vậy?
- Tại cậu đáng yêu quá nên tớ qua phòng bắt cóc cậu qua phòng tớ đấy – Raindy nói bằng giọng ngang phè, lạnh tanh nhưng đôi mắt nhìn Anna thật hiền.
- Mà cũng không phải là lần đầu tiên tớ thức dậy và thấy mình đang ở trong phòng cậu nhỉ – Anna thật thà nói.
Trong khi Anna vừa nói vừa cặm cụi ăn, Mita và Raindy đã kịp lén lút trao nhau ánh mắt bất an, lo lắng.
*********
Giờ giảo lao
Sân thượng
Raindy đang đứng tì vào thành lan can nhâm nhi điếu thuốc.
- Đứng ở đó hút thuốc, phía dưới nhìn lên sẽ bị phát hiện đấy – Mita đi từ phía sau đến, cất tiếng nói dịu dàng.
- Anna đang ở dưới à? – Raindy hỏi.
- Anh Bin vừa đến tìm Anna, cậu ấy đang nói chuyện với anh Bin.
- Anh Bin đến tìm Anna?
- À… là dẫn Ji Hoo đến tìm Anna.
- Ji Hoo là ai?
- Cậu có nhớ được đâu mà hỏi làm gì.
Raindy im lặng. Không hỏi thêm lời nào.
- Tớ thấy Anna có vẻ thích cậu bạn đó mà hình như cậu ta cũng để ý Anna – Mita nói.
- Tớ thấy lo quá! Cứ nghĩ về Hàn Quốc sẽ khá hơn nhưng cậu ấy vẫn vậy – Raindy nói, theo sau là tiếng thở dài não nề.
- Tớ cũng cảm thấy lo. Nếu Anna mãi mãi không nhớ gì, cứ mãi vui vẻ như thế này thì tốt quá! Nhưng ngộ nhỡ cậu ấy nhớ ra chuyện đó có lẽ cậu ấy sẽ không bao giờ cười nữa.
- Vậy trở về đây là vô ích sao? – Raindy nói, trong giọng nói phảng phất một nỗi buồn đến đau lòng.
- Cũng không hẳn. Tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương của con người đấy. Hình như Anna đã gặp được người cậu ấy thật sự thích rồi.
- Nhưng người cậu ấy thích có thích cậu ấy không? Liệu cậu ta có chấp nhận Anna khi biết được người con gái của mình không còn nguyên vẹn. Cậu ta sẽ giúp Anna vượt qua nỗi đau này hay còn gây thêm cho cậu ấy một nỗi đau khác? – Nỗi lo lắng không cách nào che giấu trong giọng nói của Raindy.
- Nhìn Ji Hoo không giống người xấu – Mita nhận xét.
- Nhìn người sao đoán được lòng?
- Cậu nói cũng phải.
- Mà Ji Hoo là ai vậy? Mình đã gặp chưa?
- ……
Mấy ngày sau
Giờ ăn trưa
- Rain à, hôm nay chúng ta ăn ở canteen nhé – Anna hào hứng.
- Có chuyện gì mà cậu háo hức vậy? – Mita hỏi.
- À… là… anh Bin muốn chúng ta cùng ăn chung – Anna ấp úng, hai má ửng hồng trông cực kỳ đáng yêu.
- Ừ, vậy chúng ta xuống canteen thôi – Raindy nói.
Canteen
- Rain à, đây là Shin, còn đây là Ji Hoo – Bin giới thiệu.
- Gặp nhau rồi mà – Hee Mi ngạc nhiên khi thấy Soo Bin giới thiệu về hai người bạn của mình.
- Em gái cậu ấy có trí nhớ tương đối tốt! – Shin mỉa mai.
Canteen đang ồn ào bỗng nhiên im lặng một cách khác thường vì sự xuất hiện của những nhân vật “nổi tiếng”
Nhìn thấy người dẫn đầu nhóm người đó, đột nhiên ánh mắt Shin trở nên lạnh lùng khó tả. Hai hàm răng nghiến chặt.
Tên con trai ấy tiến lại gần bàn của Shin.
- Thì ra là ở đây – Hắn nói rồi nở một nụ cười nửa miệng, nụ cười đẹp chết người nhưng lại sặc mùi xấu xa.
- Won, mày muốn gì? – Shin đứng bật dậy.
(Yu Min Won, một trong 4 hotboy của trường, được mọi người biết đến với cái tên Ma Vương. Là thủ lĩnh nam sinh của trường Chun Ja. Cao 1m9, nặng 70kg. Sở hữu một vẽ đẹp quyến rũ nhưng cũng rất đang sợ. Da trắng, đôi mắt sâu hút hồn người, môi mỏng màu cam nhạt. Tóc hơi quăn, bồng bềnh trông rất lãng tử)
- Không phải chuyện của mày đâu Shin. Tao tìm con nhóc này cơ – Min Won nói rồi chỉ thẳng vô Raindy.
Vẫn không thay đổi sắc mặt, Raindy nhìn Min Won bằng cặp mắt vô hồn.
- Tôi và cậu quen nhau sao? – Một câu hỏi lạnh nhạt phát ra từ đôi môi hoàn mỹ, giọng nói của Raindy lạnh đến mức khiến mọi người khẽ rùng mình.
- Cậu chính là người hôm đó đá vỏ lon vào đầu tôi – Min Won lừ mắt.
Canteen bỗng vỡ òa vì những tiếng bàn tán.
- Cái gì? Con đó dám đá vỏ lon vô đầu Ma Vương sao?
- Nó chán sống rồi à?
- Xem ra nó tới số rồi.
- Nó là ai mà dám làm như vậy chứ?
- Câm miệng! – Min Won quát lên.
Quả nhiên canteen im phăng phắc. Mọi người không ai dám gây ra một tiếng động nào. Thở cũng không dám thở mạnh.
- Tôi không biết cậu – Raindy nói rành rọt từng tiếng.
- Không nói nhiều. Hôm đó cậu còn ném lại cái thứ rác rưởi này nữa – Min Woo lấy trong túi ra một xấp tiền ném xuống bàn.
- Thôi đúng là Rain rồi. Gây chuyện rồi để lại một mớ tiền mà chẳng mảy may xin lỗi chính là phong cách của cậu ấy mà – Mita nghĩ thầm.
- Nếu đúng như vậy thật thì cậu muốn gì? – Anna xen vào.
- Câm miệng! Không phải chuyện của cậu – Min Won quát.
- Rầm! Cậu nghĩ mày đang quát ai vậy? – Ji Hoo đập bàn đứng dậy.
Đám đàn em phía sau Min Won định nhảy bổ vào Ji Hoo nhưng Min Won ra hiệu dừng lại.
- Hôm nay tôi không muốn gây chuyện ở đây, nhưng cậu hãy nhớ cho kỹ! Yu Min Won này chắc chắn sẽ trả cậu cả vốn lẫn lời. Nhớ cho kỹ mặt tôi để thấy còn lo trốn đi!
Không khí đang căng thẳng đột nhiên bị phá vỡ vì sự kiện Mita và Anna phì cười.
- Hãy cười đi khi còn có thể! – Min Won nhớn mày nhìn Mita và Anna.
Min Won bỏ đi và đám đàn em cũng đi theo. Canteen lại ồn ào như cũ. Mita và Anna vẫn chưa hết cười.
- Có gì mà hai cậu cười giữ vậy? – Ji Hoo ngơ ngác.
- Cậu ta vừa nói cái gì nhỉ? Bảo Rain nhớ cho kỹ mặt cậu ta à? – Mita nói rồi cười ngất ngưởng.
- Có thật là cậu không thể nhớ mặt con trai không? – Shin tò mò.
- Ừ. Sao?
- Thế mặt ba cậu, cậu cũng không nhớ luôn à?
Mita và Anna đang cười khúc khích bỗng nhiên im bặt, cả hai đều nhìn về phía Raindy.
Raindy nhìn Shin một cái rất nhanh. Gương mặt thoáng quặn lại đau đớn. Đôi mắt toàn một màu u uất, tuyệt vọng. Rồi không nói lời nào, đứng lên bỏ đi.
- Cậu ta sao vậy? Mình nói gì sai à?
- Trước mặt Raindy đừng có nhắc đến ba hoặc mẹ – Soo Bin nói, giọng buồn bã.
Raindy không quay lại lớp học. Cả buổi hôm đó cô ấy bỏ đi mất dạng. Mỗi lần vô tình hay cố ý nhìn vào cái ghế trống nơi Raindy ngồi, lòng Shin lại như lửa đột, bồn chồn, lo lắng nhưng chính Shin cũng không hiểu vì sao mình như vậy.
- Đôi mắt cậu ấy khi nãy có cái gì đó rất xót xa! Cậu ấy sẽ không sao chứ? – Shin nghĩ thầm.
Dường như chợt nhớ ra chuyện gì, mặt Shin sáng hẳn lên.
- Phải rồi! Hôm đó cậu ta có cho mình số điện thoại.
Không chần chừ gì nữa. Shin đứng bật dậy, chạy vụt ra ngoài.
- Lee Shin! Em đi đâu vậy? Tôi đang giảng bài cơ mà! – Thầy toán quát lên nhưng Shin đã mất dạng sau cánh cửa lớp rồi.
Nhà Shin
Shin đang bới tung phòng của mình nên để tìm tờ giấy mà Raindy ghi số điện thoại. Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ bây giờ không khác gì cái ổ chuột.
- Chết tiệt! Rốt cuộc là ở đâu chứ? Tìm hoài không thấy là sao – Shin lẩm bẩm.
- Lee Shin, con muốn chết à? – Tiếng quát làm Shin giật mình. Quay đầu lại thì nhận ngay được ánh mặt sát thủ của mẹ mình.
Mẹ Shin không một chút thương tiếc sách tai thằng con quý tử của mình.
- Con có biết là tuần này chị giúp việc phải nghỉ để về quê không hả? – Mẹ Shin nghiến răng.
- Dạ… con biết ạ.
- Vậy con có biết ai là người dọn dẹp nhà cửa không hả?
- Dạ… con… biết thưa mẹ.
- Vậy có phải là con chán sống rồi đúng không? Con bày ra một đống như thế này, con tính sao đây?
- Dạ… dạ mẹ ơi tha con, con sẽ dọn dẹp lại phòng mình ạ.
- Chỉ phòng con thôi sao?
- Dạ… con sẽ dọn cả phòng mẹ… và nấu bữa tối ạ.
Bàn tay mẹ Shin lập tức buông khỏi tai con trai mình.
- Tốt! Con trai ngoan! – Nói rồi mẹ Shin đi ra ngoài, nét mặt hí hửng không thèm che giấu.
- Ôi cái lưng của mình! – Shin nhăn nhó (không phải là ôi cái tai mà là ôi cái lưng. Vì Shin cao những 1m92 trong khi mẹ Shin chỉ có 1m52 thôi, cách nhau gần nửa mét nên khi bị mẹ nhéo tai Shin phải cúi xuống => đau lưng)
- Đã tìm không được giờ còn phải dọn dẹp hai cái phòng, lại còn phải nấu bữa tối nữa chứ – Shin than vãn.
Eden Club
- Đại ca! Anh đến rồi à? – Boy 1
- Nhìn không thấy sao còn hỏi? – Min Won cáu kỉnh.
- Đại ca à, bên kia có con bé nhìn ngon lắm, nó ngồi có một mình từ nãy đến giờ – Boy 2 nói và chỉ tay về phía một cô gái mang vẻ đẹp của một thiên sứ địa ngục.
- Là cậu ta – Min Won nghĩ thầm.
- Đại ca, em qua bắt nó qua đây cho anh nhé! – Boy 3
- Không cần – Min Won nói rồi nở một nụ cười ranh mãnh.
“Cô gái mang vẻ đẹp của một thiên sứ địa ngục” khỏi nói thì ai cũng biết là ai luôn rồi.
Ném một cái nhìn hờ hững vào đám người đang nhảy điên cuồng trong ánh đèn chớp liên tục. Raindy cứ ngồi như thế, hết điếu thuốc này lại mồi điếu khác, hết ly rượu này lại rót ly khác cho đến khi mọi âm thanh xung quanh đều không còn rõ nữa, thứ nhạc 320kb làm tim con người ta đập nhanh hơn ấy rót vào tai Raindy chỉ là những tiếng lùng bùng. Những con người trước mắt trở nên nhòe nhoẹt, mọi thứ cứ quay cuồng điên đảo.
Raindy lảo đảo đứng lên định đi về.
Bất ngờ ở đâu xuất hiện ba gã con chai chặn đường Raindy lại
- Này em! Đi đâu vậy? Ở đây chơi với anh tí đã nào! – A
- Tránh ra thằng khốn!
- Này em, nói chuyện cho lễ phép chứ! – B
- Mày thích nói chuyện lễ phép lắm à? Nói đi! Tao nghe cho! – Raindy nở một nụ cười nửa miệng đẹp mê hồn nhưng lạnh như quỷ hút máu.
- Con khốn! Mày ăn nói với đại ca tao thế à? – C
Một bàn tay vung tới định tát Raindy nhưng nhanh như chớp, cô đỡ được và bẻ vặn tay thằng khốn đó ra đằng sau.
- Rắc! Aaaaaaaaa!!! – Tiếng hét đau đớn vì bị gãy xương của thằng đó. Raindy thả nó ra và ngay lập tức nó nằm rũ xuống sàn quằn quại đau đớn.
Thấy thằng đàn em bị đánh hai thằng còn lại nhảy vô nhưng một lần nữa, nhanh đến mức không ngờ. Raindy đá một cái thật mạnh vào bụng một thằng làm nó lùi lại phía sau mấy bước, chộp cổ thằng còn lại đập mạnh đầu nó vô tường, máu mũi, máu đầu chảy gần kín khuôn mặt thằng đó.
- Con chó! Mày chết với tao! – Thằng bị đá vào bụng cay cú rút trong túi ra một con dao bấm, đâm về phía Raindy nhưng con dao chưa có lấy 1% cơ hội chạm vào người cô thì một cái chai đã vỡ tan vì đập vào đầu thằng đó.
Raindy thả mảnh vỏ chai vỡ còn lại trên tay xuống sàn, phủi phủi tay rồi bỏ ra về.
Một nụ cười thích thú nở trên môi Min Won, người nãy giờ quan sát và cũng có ý định giúp đỡ nhưng nhận ra là không cần thiết nên thôi....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Hoa hồng giấy -p5
» Lần nữa lại yêu - p2
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
123456»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ