Lamborghini Huracán LP 610-4 t
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cô dâu mặc váy đen

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4307
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cô dâu mặc váy đen
Mẹ Thiên Di khóc không thành tiếng, gục ngã trên bờ vai của chồng – người đàn ông tuy không khóc nhưng cổ họng nghẹn đắng, đôi lông mày nhíu lại càng làm cho khuôn mặt trở nên tiều tụy và khổ sở đến đáng thương. Hoa thì liên tục đi lại trước cửa phòng cấp cứu, từng giọt nước mắt chảy ra và rơi xuống nền nhà. Mới chiều nay Thiên Di còn đến nhà của Hoa chơi, vậy mà… Cô Sang ngồi bên cạnh Mạnh Hoàng, miệng không ngừng cầu nguyện cho Thiên Di.
Mạnh Hoàng sau một hồi thất thần, đứng lên và cúi gập mình trước mặt bố mẹ Thiên Di:
- Cháu xin lỗi. Tất cả là tại cháu. Tại vì cứu cháu nên Thiên Di mới…
“Bốp!” – âm thanh chát chúa vang lên. Cái tát vừa rồi không phải của bố mẹ Thiên Di mà là của Hoa.
- Cậu còn có tư cách đứng ở đây xin lỗi ư?- Hoa gào lên, những tiếng nức nở vẫn không ngừng bật ra.- Tại sao cậu luôn làm Thiên Di tổn thương? Tại sao chứ? Thiên Di luôn đối xử tốt với cậu, luôn cố gắng làm mọi thứ vì cậu. Chỉ vì quá tốt bụng nên mới không muốn cậu buồn. Còn cậu, cậu đã hại Thiên Di ra thế này.
Mạnh Hoàng im lặng. Đúng vậy, Thiên Di luôn dẽ thương và tốt bụng như vậy. Tại sao giờ Hoàng mới chịu hiểu và chấp nhận sự thật ấy? Đúng lúc đó, đèn của phòng cấp cứu vụt tắt, tất cả mọi người ùa lại cửa phòng– nơi chiếc giường của Thiên Di vừa được đẩy ra.
- Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng mất máu nhiều và còn rất yếu. Giờ chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân về phòng hồi sức. Gia đình có thể yên tâm.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, có lẽ với họ, Thiên Di là một món quà quý giá mà không ai muốn mất đi. Đêm nay là một đêm dài……
(Bạn đang đọc truyện tại Wapchoi.mobi , giới thiệu cho bạn bè để đọc nhiều truyện hay nữa nhé)
Chap 7
- Cậu nói sao?
Tiếng Minh Long vang lên giữa phòng tập của trường, lớn đến nỗi tất cả thành viên của câu lạc bộ bóng rổ đều quay lại nhìn. Nghe Hoa nói trong điện thoại rằng Thiên Di gặp tai nạn và đang ở trong bệnh viện, chân tay Minh Long rụng rời. Long cúp máy và chạy vụt đi mặc cho hội trưởng gọi với theo:
- Mai là trận chung kết rồi! Cậu đi đâu vậy?
Bỏ ngoài tai tất cả, bây giờ trong đầu Minh Long chỉ có Thiên Di. Tại sao lại bị tai nạn? Tại sao lại nặng đến nỗi hôn mê trong bệnh viện? Thế rồi Minh Long không nghĩ được gì nữa, vội vàng leo lên chiếc taxi ở gần đó.
Mười lăm phút sau, Minh Long đã đến trước cổng bệnh viện. Trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của câu lạc bộ. Mồ hôi đầm đìa, Long nhanh chóng tìm đến số phòng mà Hoa dặn. Sau một hồi vất vả, cuối cùng phòng bệnh của Thiên Di đã hiện ra trước mặt. Minh Long vội vã định bước vào nhưng chợt sững lại khi thấy cảnh tượng bên trong…
***
Trời bắt đầu mưa. Cơn mưa mùa thu không lớn nhưng đủ khiến người ta phải khẽ co mình vì lạnh. Ngoài đường, mọi người đều hối hả ngược xuôi, những chiếc áo mưa đủ màu lần lượt lướt qua. Minh Long lẳng lặng bước từng bước dưới mưa, toàn thân ướt nhẹp nước, chốc chốc lại rùng mình vì lạnh. Một cơn gió mạnh thổi qua như đưa về những hình ảnh mà Long thấy khi nãy. Thiên Di nằm hôn mê trên giường bệnh, bên cạnh là Hoa và một vài người khác. Trong đó có một chàng trai cao lớn với khuôn mặt đẹp như thiên sứ mà Long đoán người ấy chính là Mạnh Hoàng, con trai của Trần Bùi. Mạnh Hoàng đang nhẹ nhàng dùng khăn lau mồ hôi trên mặt Thiên Di, dường như trong mắt Hoàng lúc này chỉ biết đến sự tồn tại của cô gái nhỏ bé đó. Nhưng điều khiến Minh Long vội vã bỏ đi mà không dám bước vào là ánh mắt của Mạnh Hoàng – ánh mắt hệt như khi Minh Long nhìn Thiên Di nằm trong phòng y tế. Ánh mắt của sự lo lắng, sợ hãi và cả yêu thương.
***
Đã hơn nửa ngày trôi qua từ khi Thiên Di được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Thiên Di nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, làn da trắng xanh xao đến nỗi tưởng như trong suốt. Trán Thiên Di được các bác sĩ băng bó lại một cách cẩn thận, những vết thương trên người cũng vậy. Trong phòng, tất cả mọi thứ đều diễn ra trong yên lặng. Hoa yên lặng sắp xếp lại những vật dụng để trên bàn, cô Sang yên lặng cắm lại hoa trong bình, Mạnh Hoàng cũng yên lặng ngồi bên giường bệnh. Từ đêm hôm qua, chưa một lúc nào Hoàng rời khỏi Thiên Di, chỉ ngồi đó và lặng lẽ quan sát. Ánh mắt lạnh lùng, bất cần trước đây đã tạm thời nhường chỗ cho sự lo lắng. Bỗng có bóng người bước vào, là bố mẹ Thiên Di. Hoàng hơi bất ngờ khi thấy theo sau còn có cả bố mình.
- Thiên Di vẫn chưa tỉnh sao?
Trần Bùi lại gần phía giường bệnh, ánh mắt đầy quan tâm và trìu mến. Mạnh Hoàng từ từ gật đầu thay cho câu trả lời. Trần Bùi khẽ thở dài khi thấy Thiên Di tiều tụy và yếu ớt rồi lại quay sang phía bên cạnh:
- Tôi thật sự xin lỗi anh chị về Mạnh Hoàng- nếu không vì nó thì con gái anh chị đã không xảy ra chuyện. Là gia đình tôi có lỗi với gia đình anh chị. Chúng tôi thật sự xin lỗi.
- Anh đừng nói thế, tôi tin nếu người nằm ở đây hôm nay không phải Thiên Di mà là Mạnh Hoàng thì chắc anh cũng đau đớn lắm. Dù gì Thiên Di cũng đã vượt qua cơn nguy hiểm rồi, chỉ cần nghỉ ngơi thì sẽ từ từ khỏe lại.
Bố Thiên Di trả lời, đôi mắt đăm chiêu nhìn cô con gái. Chỉ qua một đêm thôi mà ông như hoàn toàn thay đổi: mái tóc bạc đi nhiều, khuôn mặt hốc hác với hai hố mắt trũng sâu. Tuy nói thế nhưng chẳng lẽ đây là cái giá mà ông phải trả khi mang con gái mình ra làm phương tiện để giao dịch? Chẳng lẽ ông đã sai lầm ngay từ đầu? Sau vài câu nói chuyện ngắn ngủi, căn phòng lại trở về vẻ yên lặng vốn có với những khuôn mặt đầy âu sầu.
***
Tiếng gió thổi xào xạc và không khí mát lạnh tràn vào phòng bệnh khiến cho Thiên Di khẽ cựa mình, mấy ngón tay bắt đầu cử động. Thiên Di từ từ mở mắt nhưng rồi một cơn đau đầu kéo đến làm mặt nó tái đi. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh cửa phòng bệnh bỗng mở ra.
- Cô tỉnh rồi hả?- Mạnh Hoàng ngạc nhiên, đi nhanh lại phía chiếc giường.
- Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?
- Bệnh viện. Đêm hôm trước cô bị tai nạn, hôn mê hơn một ngày rồi.
Bệnh viện? Tai nạn? Thiên Di ngẩn người một lát rồi chợt nhớ ra. Mạnh Hoàng…chiếc taxi…Thiên Di chạy tới…
- Cô thấy thế nào rồi? Có mệt lắm không? Có cần gọi bác sĩ không? Cô muốn ăn gì?
Sau khi trả lời câu hỏi của Thiên Di, giờ đến lượt Mạnh Hoàng hỏi nó dồn dập. Thiên Di ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên Mạnh Hoàng quan tâm tới nó như vậy, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy trong mắt Hoàng một chút gì đó dịu dàng- thứ mà trước đây chưa từng có. Thấy Thiên Di im lặng, khuôn mặt Mạnh Hoàng bắt đầu trở nên lo lắng:
- Cô thấy không khỏe hả? Để tôi đi gọi bác sĩ!
- Không cần đâu.
Thiên Di vội vã kéo tay Mạnh Hoàng mà quên mất rằng bàn tay của mình cũng đang bị băng bó. Nó khẽ kêu lên, khuôn mặt nhăn lại vì đau
- Có sao không?- Mạnh Hoàng giật mình cầm lấy bàn tay Thiên Di.
- Không sao. Chỉ có mình anh ở đây thôi hả?
- Bố mẹ cô vừa đến công ty để giải quyết công việc, một lát nữa sẽ tới. Cô Sang thì nghe nói có thể hôm nay cô sẽ tỉnh nên đã về nhà chuẩn bị vài món ăn, còn Hoa thì ở trường.
Thiên Di khẽ gật đầu. Bỗng nó nhận thấy khuôn mặt Mạnh Hoàng gầy và xanh xao hơn trước khá nhiều.
- Sao trông anh nhợt nhạt thế? Chẳng lẽ do vụ tai nạn?- Thiên Di sợ hãi- Anh có bị thương không?
Mạnh Hoàng giơ vài vết thương ngoài da đã được sát trùng và băng lại cho Thiên Di xem.
- Cô có vấn đề hả? Bị như thế này rồi còn không lo thân mình, cứ đi lo chuyện người khác.
- Này nhé, dù gì tôi cũng gánh giúp anh một cái họa. Anh không biết ơn thì thôi còn nói tôi nhiều chuyện hả?
- Là cô ngốc thôi. Đang yên lại chạy ra cứu tôi làm gì để bị tai nạn,
hả? Cô có biết tôi rất ghét phải mắc nợ người khác không?
Mạnh Hoàng nói và nhìn thẳng vào Thiên Di, lời nói tuy khó nghe nhưng ánh mắt lại hiện lên chút gì đó dịu dàng. Câu chuyện đang dang dở thì chợt cánh cửa phòng lại khẽ mở ra, là cô Sang.
- Cô Thiên Di tỉnh rồi hả? May quá, tạ ơn trời đất!
Cô Sang vừa chạy đến ôm chầm lấy Thiên Di, đôi mắt vừa ngân ngấn nước. Hôm Thiên Di bị tai nạn, cô cả đêm đứng ngồi không yên. Cô coi Thiên Di giống như con gái của mình nên khi thấy Thiên Di xảy ra chuyện cô cũng rất đau lòng.
- Được rồi mà cô Sang, cháu không sao rồi.- Thiên Di mỉm cười, cảm động trước tấm lòng của cô giúp việc tốt bụng.
Cô sang buông tay khỏi Thiên Di rồi đặt mấy cái túi và cặp lồng lên bàn.
- Bác sĩ nói giờ cô chưa ăn được gì nên tôi có mang ít sữa và canh gà đến. Cô Thiên Di muốn ăn gì trước?
Thiên Di chưa kịp trả lời thì Mạnh Hoàng đã lên tiếng:
- Tất nhiên là canh gà rồi.
- Tôi lại nghĩ là nên uống sữa. – Thiên Di ngẫm nghĩ.
- Cô bị khờ hả? Canh gà phải ăn nóng mới ngon.- Mạnh Hoàng cãi lại, nhất định không chịu thua.
- Anh hay nhỉ? Tôi thích ăn gì kệ tôi. Cô Sang lấy giúp cháu hộp sữa.
- Không, cô Sang lấy canh gà đi.
- Uống sữa!
- Ăn canh!
Vậy là cuộc khẩu chiến bắt đầu nổ ra giữa một bệnh nhân ương bướng và một kẻ chăm bệnh cứng đầu. Cô Sang đứng nơi góc phòng khẽ bật cười. Dưới ánh nắng mặt trời, trông hai kẻ ngốc đó đẹp đôi đến kì lạ.
Giờ ra chơi, trước cửa lớp 12A7.
- Minh Long, sao cậu không đến thăm Thiên Di? Hôm mình gọi điện cũng không thấy cậu đến?
Hoa đứng trước mặt Minh Long, giọng nói ngạc nhiên pha chút tức giận. Nếu Minh Long đến chắc hẳn Thiên Di sẽ rất vui, vậy mà…
- Hôm đó mình đã đến rồi.
- Đến rồi?- Hoa tròn mắt- Đến rồi sao cậu không vào?
- Mình đến rồi nhưng thấy Mạnh Hoàng đang ở trong đó với Thiên Di.
Hoa ngớ người ra một chút rồi bỗng phá lên cười:
- Thì ra là cậu ghen với Mạnh Hoàng hả?
Ghen? Minh Long cũng mong cảm giác đó chỉ là ghen, nếu như vậy thì Long đã không phải suy nghĩ suốt mấy ngày qua. Nhưng nó đâu chỉ đơn thuần như vậy?
***
Minh Long đứng ngoài ban công, ánh mắt hướng về phía những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn đằng xa. Giờ này Thiên Di đang làm gì? Sức khỏe thế nào rồi? Thiên Di rất hay che giấu những nỗi buồn, nỗi đau của mình vì không muốn mọi người lo lắng, liệu bây giờ cậu ấy có đang như vậy không? Long còn nhớ, có lần Thiên Di sơ ý làm đứt một vết dài trên bàn tay, vết thương rất sâu. Thế nhưng trước mặt Long và mọi người, Thiên Di vẫn tỏ ra rằng mình ổn, mình không sao. Minh Long cũng đã tin rằng như thế cho đến khi nhìn thấy Thiên Di một mình nén đau, ôm chặt lấy cổ tay một cách khổ sở, khuôn mặt như sắp khóc. Vậy mà khi Long hỏi, Thiên Di vẫn mỉm cười nói rằng: “ Mình bị đau thế này chỉ là ở bên ngoài, nhưng nếu làm mọi người, đặc biệt là cậu phải bận tâm về mình thì mình còn thấy áy náy cả trong lòng nữa.” Nghĩ đến đây, Minh Long bỗng giật mình. Đúng vậy, Thiên Di còn dám một mình đối mặt với khó khăn, đối mặt với mọi chuyện. Tại sao Long lại không dám giữ chặt lấy tình yêu của mình? Việc Long cần làm bây giờ không phải ngồi một chỗ để lo sợ mà là không để mất Thiên Di.
Một làn gió thổi đến khiến tóc Minh Long khẽ bay nhẹ. Ánh đèn chiếu vào khuôn mặt đang tràn đầy quyết tâm và hi vọng.
***
Phòng bệnh của Thiên Di hôm nay tràn ngập sắc vàng của những bông hoa hướng dương rực rỡ- những bông hoa được cô Sang hái từ chính khu vườn sau biệt thự. Thiên Di vừa nhoẻn miệng cười vừa nói:
- Ở trong này mà vẫn được ngắm hoa hướng dương, cảm ơn cô Sang nhé.
Cô Sang mỉm cười rồi lại lúi húi với đống đồ ăn ở trên bàn. Mấy hôm nay bạn bè, người thân của Thiên Di đến thăm rất nhiều nên giờ căn phòng tràn ngập hoa, đồ ăn,…Mạnh Hoàng ngồi bên cạnh giường, cẩn thận gọt quả táo từng chút một....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hợp đồng yêu - Shell
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Truyện teen – Hợp đồng yêu Full
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ