Teya Salat
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cô dâu mặc váy đen

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4299
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cô dâu mặc váy đen
- Cô cũng được việc đấy nhỉ? – Lần này sau khi nhìn thấy cốc café mà Thiên Di mang vào, Mạnh Hoàng nhếch môi. – Nhưng tiếc quá, bỗng nhiên tôi lại muốn uống sinh tố. Cam nhé.
Vậy là sự việc cứ liên tục tiếp diễn cho đến khi Thiên Di nhận được câu nói : “ Được rồi, cô về phòng đi.” thì cũng là lúc trên bàn của Mạnh Hoàng có trên dưới chục chiếc cốc với đủ các loại nước từ sinh tố, café, nước lọc,…Về đến phòng, Thiên Di nằm phịch xuống giường, mệt mỏi đưa mắt nhìn đống bừa bộn vẫn chưa dọn dẹp xong. Bỗng nhiên điện thoại của nó đổ chuông. Thiên Di cho tay vào túi lôi ra chiếc điện thoại màu hồng phấn dễ thương. Là mẹ.
- Con nghe đây mẹ.- Thiên Di cố gắng nói bằng giọng điệu vui vẻ nhất có thể.
- Thiên Di, con thế nào rồi? Mọi việc bên đó ổn chứ?
- Tất cả đều ổn mẹ à, bố mẹ đừng quá lo lắng cho con. Tình hình công ti của bố thế nào rồi mẹ? – Thiên Di gượng cười.
- Mọi việc xong xuôi rồi, công ti đang dần ổn định lại. Con ở bên đó giữ gìn sức khỏe nhé, nhớ đừng ăn hải sản đấy, con bị dị ứng với các loại hải sản mà. Cuối tuần rảnh nhớ về nhà, mẹ đã bảo cô Kim chuẩn bị những món con thích.
Tiếng mẹ ân cần qua điện thoại làm trái tim Thiên Di như chùng lại, sống mũi cay cay, nó muốn òa lên khóc, muốn hét thật lớn : “ Con nhớ bố mẹ lắm, con muốn về nhà lắm.” nhưng rồi nó kìm lại được.
- Vâng, cuối tuần con sẽ về.
Nói chuyện thêm một lát rồi mẹ Thiên Di có việc bận, hai mẹ con cúp máy. Tiếng cô giúp việc vọng vào từ ngoài cửa:
- Cô Thiên Di, mời cô xuống ăn tối.
Thiên Di uể oải đứng dậy, cào cào lại mái tóc một cách chán nản rồi bước ra khỏi phòng. Vừa đến cầu thang, nó chạm mặt ngay Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng liền ném cho nó cái nhìn thờ ơ và sắc lạnh như muốn nói : “ Mau mau biến khỏi mắt tôi, biến khỏi ngôi nhà này!” Thiên Di vờ như không thấy, lặng lẽ bước xuống nhà bếp. Cô Sang giúp việc đang cắm cúi nấu nốt món ăn cuối cùng, hình như là canh gà thì phải. Thiên Di vừa kéo chiếc ghế bên bàn ăn định ngồi xuống thì Mạnh Hoàng ngồi bên chiếc ghế đối diện lên tiếng.
- Cô Sang, cô để đó đi.
- Cậu chủ, món này sắp xong rồi. Đợi tôi một lát.- Cô Sang cuống quýt.
- Tôi đâu có bảo không nấu món ấy nữa, nhưng cô ngồi xuống ăn cơm đi, để tiểu thư Thiên Di nấu. Chẳng phải cô ta được thuê về để làm ô sin cho cái nhà này sao.- Mạnh Hoàng nói, không giấu nổi sự ác ý trong từng câu nói. Thiên Di thấy cổ họng nghẹn lại, bàn tay đặt trên chiếc ghế siết chặt như muốn vỡ ra.
- Cậu chủ, làm vậy không hay đâu. – Cô Sang càng có vẻ bối rối hơn, chân tay bỗng trở nên lóng ngóng.
- Cô có nghe tôi nói không hả? Mau ngồi xuống đi!
- Cô Sang, cô cứ ăn cơm đi, để cháu làm nốt. Cháu làm được mà.
Thiên Di cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười trở nên méo mó đến đáng thương. Cô Sang ái ngại trao chiếc tạp dề lại cho Thiên Di và rụt rè ngồi xuống ghế. Việc người giúp việc được ăn cơm chung với chủ nhà đã là việc hiếm thấy, hơn nữa chủ nhà lại là người nấu ăn cho giúp việc lại càng hiếm thấy hơn. Trong trường hợp này nếu không muốn nói là một nỗi sỉ nhục vì dù sao bản thân Thiên Di cũng là một tiểu thư vốn được cưng chiều. Cô Sang đưa mắt nhìn Mạnh Hoàng đầy khó hiểu, bản thân cô thấy Thiên Di rất dễ thương và tốt bụng, lại không hề tỏ ra kiêu kì. Vậy tại sao cậu chủ lại đối xử với cô Thiên Di như vậy? Như hiểu được sự dè dặt của cô giúp việc, Mạnh Hoàng nói, mắt không rời chiếc bình hoa trên bàn.
- Từ giờ hãy coi cô ta như một người giúp việc. Là nhà cô ta nợ nhà tôi, bố cô ta nợ bố tôi. Cô ta đến đây không vì mục đích trả nợ thì vì cái gì, cần gì phải tỏ ra cao sang.
“Choang!”. Bát canh gà trên tay Thiên Di rơi xuống đất. Nó khẽ kêu lên vì nước canh nóng bỏng bắn vào người. Cô Sang vội chạy lại cầm lấy bàn tay đang dần chuyển sang màu đỏ của Thiên Di rồi sợ hãi định chạy đi lấy hộp cứu thương.
- Không cần! – Mạnh Hoàng nói lớn.- Không cần phải lấy mấy thứ đó. Đúng như tôi nghĩ mà, cô cũng như mấy cô tiểu thư chỉ biết ăn chơi. Tôi đang nghi ngờ không biết mẹ cô có như thế này không mà lại để cô đến một việc đơn giản như vậy cũng không làm được.
- Im ngay! Anh có thể sỉ nhục tôi, sai bảo tôi như một con hầu nhưng tôi cấm anh xúc phạm đến bố mẹ tôi.- Thiên Di nói, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay giờ như vỡ òa, giọng nó run run.- Anh nghĩ mình là cái thá gì? Đúng thế, gia đình tôi nợ gia đình anh nhưng tôi vẫn là một con người! Còn anh, liệu anh còn là người không hả kẻ không có trái tim và tình cảm?
Thiên Di ném chiếc tạp dề xuống đất rồi bật khóc chạy về phòng. Mạnh Hoàng đứng dậy rồi đá mạnh chiếc ghế.
- Khốn kiếp!
***
Thiên Di đứng dưới chiếc vòi hoa sen, nước lạnh xả vào người, xả trôi cả những giọt nước mắt đang rơi mặn đắng. Ở phòng bên cạnh, một người con trai với gương mặt đẹp như thiên thần đang đứng suy tư bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm…..
Chap 4
Giờ ra chơi, Hoa đi bên cạnh Thiên Di trên sân trường. Nghe cô bạn thân kể về chuyên ở nhà Trần Bùi, Hoa không nén nổi nỗi tức giận:
- Đúng là tên quá quắt mà! Tốt nhất bà nên đi khỏi nhà đó đi, cùng lắm là vay mượn để trả nợ cho bố của tên đó.
- Không được.- Thiên Di buồn bã lắc đầu.- Bố tôi không chỉ nợ tiền của người ta mà còn nợ cả ân tình nữa. Trong lúc bố tôi gặp khó khăn, khi tất cả mọi người đều quay lưng lại với bố tôi thì chỉ có bác Trần đứng ra chịu giúp đỡ. Vả lại tôi thấy bản chất của Mạnh Hoàng không hoàn toàn xấu như những gì cậu ấy thể hiện ra bên ngoài.
- Tên đó luôn kiếm chuyện với bà như vậy mà bà còn bênh vực cho hắn sao?- Hoa tròn mắt ngạc nhiên.- À còn nữa, mấy hôm nay hình như bà hay tránh mặt Minh Long thì phải.
- Ừ, tôi không muốn cậu ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, không muốn cậu ấy bận tâm quá nhiều.
- Đúng là hai kẻ ngốc cứ lo lắng cho nhau. – Hoa khẽ thì thầm.
- Bà nói gì vậy?
- À không có gì đâu.- Hoa mỉm cười.- Nhưng bà muốn tránh mãi cũng không được đâu, vừa nhắc Tào Tháo đã thấy Tào Tháo đến rồi kìa.
Từ đằng xa, Minh Long chạy lại chỗ của Thiên Di, trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của câu lạc bộ bóng rổ. Thiên Di thích nhất là khi nhìn Long chơi bóng rổ. Những lúc ấy trông cậu ấy sôi nổi và vô cùng nam tính với khuôn mặt đầy tự tin. Mỗi lần ghi điểm, người đầu tiên mà Minh Long quay lại nhìn, không ai khác chính là Thiên Di như muốn nói “ Mình ghi điểm là vì cậu đó.”
- Hey, chào hai người. Hoa, cậu khỏe chứ? – Minh Long nháy mắt.
- Thôi đi, xin cậu. Muốn hỏi thăm Thiên Di thì nói đại đi còn bày trò trêu chọc kẻ cô đơn đau khổ là mình.- Hoa thở dài, giả bộ quay mặt đi giận dỗi.
Minh Long cười toe, nắm lấy tay của Thiên Di,
- Vậy cho mình mượn Thiên Di một lát nhé.
- Được rồi được rồi, để con kì đà này bò đi chỗ khác.
Hoa nói rồi nhún vai bỏ đi. Nhìn theo bóng cô bạn mà Thiên Di bật cười, nó tiếp tục sánh vai đi trên sân trường cùng Minh Long.
- Sao dạo này cậu lại tránh mặt mình vậy? Mình làm gì sai hả?- Minh Long hỏi Thiên Di bằng cái giọng trẻ con và tội nghiệp nhất có thể.
- Ngốc, cậu đâu có làm gì. – Thiên Di cười tươi.- Chỉ là có mấy việc không tốt cho lắm nên ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.
Minh Long khẽ xoa đầu Thiên Di, ánh mắt hiền dịu. Trong lòng Long thấy yên tâm và nhẹ nhõm hơn nhiều, không phải bởi vì những lời Thiên Di nói mà bởi nụ cười của Thiên Di. Trông thấy nụ cười ấy, Minh Long hiểu dù cho có vấn đề gì Thiên Di chưa nói với Long thì đó cũng là vấn đề mà Thiên Di có thể tự giải quyết được. Minh Long biết rất rõ tính khí của Thiên Di – một cô bé trong sáng, dễ thương và tốt bụng, luôn cố gắng không để người khác phải bận tâm về mình nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Đó chính là điều khiến Minh Long thích Thiên Di, thích cái cá tính của cô bé.
- À Long nè, chiều nay mình đang định về nhà chơi.
- Thật hả? – Khuôn mặt Minh Long bừng sáng.
- Mình về nhà mình chứ có về nhà cậu đâu mà sao cậu hớn hở thế hả? – Thiên Di phá lên cười.
- Không phải về nhà mình nhưng mình có cơ hội để làm xe ôm cho cậu rồi. Mình đưa cậu về, được chứ?
- Ừ, vậy chiều nay tan học rồi đi nhé.
Đúng lúc đó, tiếng trống báo giờ vào lớp vang lên. Thiên Di chia tay Minh Long rồi chạy vụt đi, trong lòng cảm thấy vui vẻ và thoải mái đến kì lạ. Minh Long giống như một thiên sứ dễ thương luôn mang đến niềm vui cho Thiên Di- những niềm vui nhỏ bé nhưng vô cùng ý nghĩa.
***
- Cô Thiên Di, cô lại ra vườn hoa hả?- Cô Sang vừa đẩy chiếc máy hút bụi quanh phòng khách vừa tươi cười hỏi Thiên Di.
- Vâng, cháu đi nhé cô.
Thiên Di vẫy tay chào cô Sang rồi nhanh chóng đi ra vườn. Hôm nay trời nắng đẹp, những tia nắng lung linh như pha lê chiếu rọi khắp khu vườn đằng sau ngôi biệt thự của nhà họ Trần. Trong vườn có đủ các loài hoa, từ hoa hồng kiêu sa cho đến hướng dương rực rỡ. Lối dạo quanh vườn là những phiến đá màu xanh nối tiếp nhau, hòa lẫn với màu của cỏ. Mỗi lần bước chân vào khu vườn, Thiên Di như lạc vào một không gian đầy lãng mạn với bộ bàn ghế trắng tinh khôi cùng chiếc xích đu bằng gỗ cách điệu. Nhưng điều khiến Thiên Di thích thú nhất vẫn là chiếc đài phun nước nhỏ xinh ở giữa
vườn, nó làm cho không gian như mát mẻ và thơ mộng hơn. Dưới ánh nắng mặt trời, từng tia nước trở nên huyền ảo và lấp lánh đến lạ thường. Mỗi lúc rảnh rỗi, Thiên Di đều ra vườn dạo chơi hàng giờ liền. Ngồi trên chiếc xích đu, Thiên Di bật cười khi nghĩ lại mấy lời cô Sang từng nói: “ Đáng lẽ phòng của cô Thiên Di nên ở ngoài vườn hoa mới đúng.”
Bỗng nhiên, Thiên Di nghe thấy có tiếng động giống như ai đó đang ở ngoài bể bơi. Bể bơi cách vườn hoa cũng không xa lắm nên từ đây Thiên Di có thể quan sát được mọi việc ở đó. Thì ra là Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng đang sải tay bơi, cơ thể chuyển động nhẹ nhàng như một vận động viên bơi lội thực thụ. Khuôn mặt với những đường nét hoàn hảo vẫn giữ vẻ lạnh lùng cố hữu. Bơi được một lát, Mạnh Hoàng dừng lại và bước lên khỏi bể bơi. Ngồi trên chiếc ghế relax bằng gỗ đặt bên cạnh hồ, ánh mắt Mạnh Hoàng nhìn về phía xa xăm. Tuy khuôn mặt không biểu hiện bất kì cảm xúc nào nhưng Thiên Di như nhìn thấy trong đôi mắt của Hoàng một nỗi cô đơn sâu kín- nỗi cô đơn khiến cho người nào nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng và chua xót. Cô đơn cũng phải vì bố và mẹ Mạnh Hoàng đều bận công việc, không mấy khi về nhà. Một mình ở trong ngôi biệt thự rộng lớn cùng người giúp việc đã khiến Hoàng trở nên thu mình và lạnh lùng đến đáng sợ. Hơn nữa còn cả căn bệnh tim mà Hoàng đang từng ngày chung sống với nó. Bỗng nhiên trong lòng Thiên Di dâng lên một cảm giác đồng cảm sâu sắc bởi bản thân Thiên Di cũng giống Mạnh Hoàng, đều là những đứa trẻ không có nhiều thời gian và cơ hội được ở gần bố mẹ. Giữa nó và Mạnh Hoàng dường như có những điểm chung vô hình mà cô đơn là điều đầu tiên có thể nhận ra. Nghĩ vậy, Thiên Di liền nhẹ nhàng tiến lại phía hồ bơi. Nghe tiếng bước chân, Mạnh Hoàng giật mình quay lại. Thấy Thiên Di, ánh mắt Hoàng bỗng trở nên sắc lạnh như băng. Mạnh Hoàng vụt đứng dậy định quay lưng bước đi. Thiên Di vội chạy lên trước mặt Hoàng, hai tay giơ ra chắn đường.
- Đừng tiếp tục thế nữa. – Thiên Di nhẹ nhàng nói.
- Cô nói gì?- Mạnh Hoàng hỏi lại bằng giọng lạnh nhạt.- Tránh ra.
- Anh định sống thế này đến bao giờ, định tiếp tục che giấu cảm xúc, giả dối với bản thân mình đến bao giờ? – Thiên Di nhìn thẳng vào mắt Mạnh Hoàng, giọng nói đầy kiên định....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
» Truyện Teen Cô Ấy Là Của Tôi
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ