CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Có cần lấy chồng không

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5229
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Có cần lấy chồng không

Nhưng cô cũng chẳng rảnh rỗi, nhân lúc chỉ điểm bắt tội phạm, cô hậm hực đá cho tên áo xám một cước.

Nhớ đấy, người Trung Quốc bọn tao không dễ bắt nạt đâu!

Lấy khẩu cung xong ra khỏi cục cảnh sát thì đã là sáng sớm hôm sau.

"Anh sao rồi? Có cần đến bệnh viện khám không?" Đỗ Lôi Ty lo lắng nắm lấy vai Liêm Tuấn, quan sát kỹ. Khóe môi bầm xanh, nhưng trông rất đàn ông, đầu tóc hơi rối, nhưng như thế cũng rất phong cách, còn về áo... rớt mấy nút áo thực sự rất gợi cảm! ╮(╯▽╰)╭

(Này này, rốt cuộc cô đang xem xét vết thương hay đang xem tướng bằng cặp mắt háo sắc thế?)

"Em chảy nước miếng kìa." Liêm Tuấn nhắc rất kịp lúc.

"Làm... làm gì có! Anh nhìn nhầm rồi!" Đỗ Lôi Ty vội lau mép, lau xong lại đỏ mặt lườm sếp tổng.

Anh đang cười! Anh lại còn có sức cười nhạo cô!

"Đừng cười nữa!" Đỗ Lôi Ty xấu hổ hét, anh còn dám cười? "Lúc nãy nếu cảnh sát không đến kịp thời, anh đã... đã..." Cô nói đến đó thì không nói tiếp nữa, mắt đỏ hoe, mũi cũng thấy cay cay.

Bỗng nhiên một bàn tay to lớn vuốt ve mặt cô, dịu giọng: "Đừng khóc, Đỗ Đỗ."

Huhuhu... anh nói thế, người ta càng muốn khóc!

"Chẳng phải giờ anh vẫn ổn đó thôi?"

Ổn cái đầu anh! Hai mắt cô nhìn chằm chằm vào vết bầm ở khóe môi anh, chỉ suýt nữa thôi là cô có thể đã mãi mãi không còn nhìn thấy anh nữa... Nghĩ đến đó, trong lòng bỗng thấy hối hận vô cùng.

"Xin lỗi..." Đỗ Lôi Ty cúi đầu, "Tại em hại anh, em không nên lao theo mà bất chấp hậu quả, em... xin lỗi anh..."

"Không phải lỗi của em." Anh nâng mặt cô lên, qua ánh trăng lặng lẽ nhìn khóe mắt đỏ hoe của cô, "Cho dù không phải vì em, anh cũng sẽ lao đến, vì chiếc nhẫn ấy đối với anh rất quan trọng, nó đã mang em đến bên anh, không có nó thì chúng ta cũng sẽ không gặp nhau, không có nó, anh cũng sẽ không nhận ra trên thế gian này còn có một người cần anh bảo vệ."

Lúc nói, ánh mắt anh bỗng trở nên vô cùng kiên định, như một chùm ánh sáng xuyên thấu vào nội tâm Đỗ Lôi Ty, rồi lại tan ra trong đó, sưởi ấm mỗi một sợi thần kinh.

"Em..." Cô mở miệng nhưng không biết nói sao, chỉ đờ đẫn nhìn anh, hồi lâu mới vọt ra một câu, "Anh đừng đối xử tốt với em như thế, em... em không biết báo đáp thế nào..."

"Ngốc." Liêm Tuấn mỉm cười, đưa tay vò tóc cô.

Ngốc, nếu tình yêu cần báo đáp, thế thì không phải là tình yêu nữa.

"Nhưng." Liêm Tuấn bỗng kề sát tai cô, thì thầm, "Nếu phu nhân nhất định phải báo đáp thì, anh không ngại em báo đáp bằng thân... em ở trên."

T_T Sếp tổng, anh lại bậy bạ rồi!
Chương 32 - Bố chồng

Trên máy bay từ Ý về, Đỗ Lôi Ty nhớ lại tuần trăng mật sóng gió vừa qua, bỗng có cảm giác vừa quay xong một bộ phim bom tấn phiêu lưu hành động của Hollywood, nếu kết thúc lại có thêm màn rơi máy bay thì giá vé bảo đảm sẽ tăng vọt... 0

"Lần này về, em xin nghỉ làm chỗ đó đi." Liêm Tuấn bỗng nói.

"Hả?" Đỗ Lôi Ty mới nhớ ra mình vẫn còn đi làm, "Anh không nói thì em cũng định không làm nữa."

Liêm Tuấn gật gù vẻ an ủi, cô nàng mặt dày đến mức có thể lái tàu hỏa này cũng xem như biết thân biết phận, làm gì có phu nhân sếp tổng nào lại đi bán bao cao su? Nói ra chỉ tổ mất mặt.

Không ngờ Đỗ Lôi Ty cúi đầu lẩm bẩm: "Người ta làm việc năm ngày nghỉ hai ngày, em làm hai ngày nghỉ năm ngày, xấu hổ quá..."

-_-||| Thì ra em là vì nguyên nhân đó...

"Quà mua chưa?" Anh hỏi.

Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, chớp mắt, "Quà gì ạ?"

Biết ngay không hi vọng gì mà, Liêm Tuấn bất lực: "Quà cho bố mẹ em, còn mẹ anh, bà nội, cô bạn tính khí nóng nảy của em, chắc em không phải là quên hết đấy chứ?"

"Ai nói!" Đỗ Lôi Ty dương dương tự đắc nhìn anh, đừng coi thường vợ anh, đừng nói là mẹ anh mẹ em, mà cả thím Ngô, quản gia Dư, thậm chí lão Phương tài xế em cũng mua hết rồi!

Liêm Tuấn ngẩn người, bỗng có dự cảm không lành: "Em mua gì cho mẹ

"Không nói!"

"... Hay em cứ tặng mẹ anh mỹ phẩm hôm qua chúng ta mua đi."

Sếp tổng, anh chẳng sáng tạo gì cả! Đỗ Lôi Ty kỳ thị Liêm Tuấn: "Ôi trời, anh yên tâm! Dù sao em nhất định sẽ cho mẹ anh một bất ngờ thích thú!"

Bất ngờ? Hy vọng là không khiếp đảm... -_-|||

Bà Liêm An Na liệu có khiếp đảm không thì tạm thời ta không biết, nhưng lão Phương tài xế thì đúng khiếp đảm thật.

"Thiếu... thiếu phu nhân... đây là gì thế?" Lão Phương lập cập hỏi khi nhìn vào vật thể màu đen xám trong hộp.

"Găng tay." Đỗ Lôi Ty thản nhiên trả lời.

Lão Phương vuốt mồ hôi lạnh: "Kiểu dáng găng tay này thật... thật độc đáo!"

"Chính xác!" Đỗ Lôi Ty gật đầu, "Đây là lông chuột... á! Lão Phương anh đừng ngất chứ! Lão Phương!!!"

Liêm Tuấn thở dài: "Lão Phương năm tuổi đã bị chuột cắn ngón chân, từ đó cứ thấy vật có liên quan đến chuột là cậu ta đều thế."

Đỗ Lôi Ty vẻ ấm ức: "Nhưng là chuột hải ly

Liêm Tuấn: "Như nhau."

Đỗ Lôi Ty im, lão Phương, thì ra anh là Doraemon(1).

Do đồng chí Phương đã mất đi sức chiến đấu nên sếp tổng đành đích thân làm tài xế, đưa cô vợ ngố về nhà. Vừa đến cửa, lại có ba người ngốc nghếch xui xẻo ra đón.

"Thiếu phu nhân!" Thím Ngô thấy cô, tỏ ra nồng nhiệt lạ thường.

"Anh ơi! Chị ơi!" Lượng Lượng cũng hòa giọng.

Đỗ Lôi Ty cả một tuần không nhìn thấy người thân, bỗng gặp nhiều như vậy, tâm trạng khỏi phải nói là tốt nhường nào, vội vàng lấy quà ra: "Lượng Lượng ngoan, đây là quà chị tặng em!"

"Đây là gì thế?" Lượng Lượng mở to đôi mắt long lanh nhìn chăm chăm vật hình cầu kia một lúc, bỗng hiểu ra, "A! Đây là quả bóng da!"

"Đừng!!!"

Đợi khi Đỗ Lôi Ty muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa, Lượng Lượng đã đạp "quả bóng da" xuống đất.

"Chị ơi, sao quả bong này không bật lên?

"... Vì nó không phải là bóng da, mà là quả cầu pha lê." >_< (Đỗ Đỗ, mua cầu pha lê cho một đứa trẻ bảy tuổi, chẳng lẽ đầu óc cô làm bằng pha lê ư?)

"Không sao, không sao, bà vẫn còn mặt nạ Tôn Ngộ Không!" Thím Ngô vội vàng hòa hoãn.

Đỗ Lôi Ty khóe môi giật giật: "Thím Ngô, cái đó không phải Tôn Ngộ Không..."

"Không phải?" Thím Ngô sờ mó kỹ lưỡng mặt nạ búp bê màu đỏ trong tay, như sực tỉnh ngộ, "Ối trời ơi, cô xem mắt với chả mũi tôi, Bao Công nhìn thành Tôn Ngộ Không, ai bảo mặt bọn họ đều đỏ làm chi!"

Khóe môi Đỗ Lôi Ty không còn co giật nổi nữa: "Cái này... thực ra là..."

"Cái gì?" Thím Ngô kêu lên, "Lẽ nào vẫn là Tôn Ngộ Không?"

Lời đến miệng vội nuốt xuống, Đỗ Lôi Ty thở dài: "Cái này... chính là Bao Công."

Đúng lúc Đỗ Lôi Ty ú ớ đến cực điểm thì quản gia Dư bỗng nói: "Thiếu gia, thiếu phu nhân, hai người vất vả rồi."

Quản gia Dư! Đỗ Lôi Ty sáng mắt, nhìn chăm chăm mái tóc đen dày của ông, lại có tinh thần – xem như có quà dùng được rồi!

Cô hứng chí lao đến, nhét một túi đồ vào tay lão Dư: "Cái này tặng cho chú!"

"Thiếu phu nhân khách sáo quá!" Quản gia Dư mừng rỡ, "Cái này... làm sao tôi dám lấy?"

khách sáo với cháu, có phải là thứ gì đắt đỏ đâu." Đỗ Lôi Ty sảng khoái khoát tay, "Cháu nói chú biết nhé, kem dưỡng tóc này rất tốt, bảo đảm tóc của chú sẽ càng đen, càng sáng!"

Nụ cười của lão Dư đông cứng lại.

"Sao thế ạ?" Đỗ Lôi Ty nghi ngại, chắc không tặng nhầm nữa chứ?

"Không... không có gì..." Lão Dư cười khổ.

Lúc này, Lượng Lượng bỗng hét to: "Tóc bác Dư rất đẹp, vừa đen vừa sáng, còn có thể lấy từ trên đầu xuống nữa!"

Một cơn gió thổi qua, suýt nữa thổi bay mái tóc giả trên đầu quản gia Dư xuống. Đỗ Lôi Ty đau lòng quay lại, nói với Liêm Tuấn: "Cái đó... mỹ phẩm dưỡng da hôm qua chúng ta mua còn chứ anh?"

Do váy ngủ màu đỏ và xanh lục quê mùa đến nỗi không thể quê mùa hơn lắc mình biến thành mỹ phẩm cao cấp, bà Liêm An Na xem như không trở thành người xui xẻo thứ năm sau lão Phương, thím Ngô, Lượng Lượng và quản gia Dư.

Mẹ chồng vui sướng, cách nói chuyện đương nhiên cũng dịu dàng hơn nhiều.

"Mấy hôm nữa là ngày kỵ của ông ngoại Liêm Tuấn, con chuẩn bị đi, đến lúc đó cùng đi."

Ủa! Mẹ đang nói chuyện với mình ư? Dịu dàng quá!

Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên sung sướng như điên, về đến phòng, cô lập tức báo cáo tin v

"Mẹ anh lúc nãy khen mỹ phẩm em chọn rất tốt!"

Liêm Tuấn đang xem email, hờ hững đáp "ừ" một tiếng.

"Trông mẹ có vẻ vui lắm! Em cảm thấy mẹ anh hình như không còn ghét em mấy nữa..." Đỗ Lôi Ty tiếp tục hào hứng.

"Ừ."

"Mẹ anh còn bảo em chuẩn bị, mấy hôm nữa cùng đi thăm ông ngoại, lúc đó em nhất định phải biểu hiện thật tốt, để mẹ anh hoàn toàn thích em! Anh bảo hôm đó em nên mặc gì? Mặc váy liệu có quá hời hợt không? Nhưng nếu mặc quần thì lại cứng nhắc quá..."

"Đỗ Đỗ." Liêm Tuấn bị cắt ngang nhiều lần cuối cùng không kìm được phải nhắc, "Anh đang xem email."

"A!" Đỗ Lôi Ty mới nhận ra cô đã quá hứng chí, ảnh hưởng đến công việc của sếp tổng, vội vàng thè lưỡi vẻ ngượng ngùng, lùi sang một bên.

Nói ra cũng đúng, sếp tổng bỏ việc, ở bên cô suốt bảy ngày trên đất Ý, bây giờ về nước, công việc nhất định đã chất thành núi nhỉ?

Đỗ Lôi Ty nằm bệt trên giường, hai tay chống cằm, đờ đẫn ngắm bóng nhìn nghiêng của sếp tổng.

Ánh đèn dịu dàng chiếu trên gương mặt nghiêng nghiêng của anh, toát lên đường nét hoàn mỹ. Đôi mắt đen sáng lấp lánh trước màn hình máy vi tính. Những người đàn ông nghiêm túc làm việc đều đẹp đẽ, quả nhiên không sai, chỉ ngắm sếp tổng thế này thôi mà cô đã có thể ngắm cả đời rồi...

"Đỗ Đỗ, em nhìn anh như thế, anh không tập trung làm việc được." Liêm Tuấn dời mắt khỏi màn hình vi tính, bất lực nhìn Đỗ Lôi Ty.

Đỗ Lôi Ty vẻ ấm ức: "Người ta đã không nói gì như lời anh bảo rồi, chỉ nhìn bằng ánh mắt thôi, sao còn quấy rối anh được chứ?

Cô không biết rằng mình đang mặc váy ngủ, nằm trên giường thế này quyến rũ biết nhường nào, xuân sắc thấp thoáng ở cổ áo thật sự khiến người ta không suy nghĩ gì nổi.

"Đến đây." Liêm Tuấn gập laptop lại, quay người đối diện với cô.

"Sao ạ?" Đỗ Lôi Ty hoang mang.

Liêm Tuấn giơ tay ngoắc: "Lại đây."

"Ồ." Cô dùng cả tay lẫn chân, bò từ bên này sang như một con mèo, cổ áo rộng đung đưa xô lệch, khiến xuân sắc trước ngực lộ rõ mồn một.

Lúc bò đến gần, tay Liêm Tuấn đã đưa ra, kéo cô vào lòng.

Cô mèo đáng thương không hề phòng bị, chui ngay vào phạm vi săn thịt của sói xám.

Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng hoảng hốt: "Anh... anh xem email xong chưa?"

"Mệt rồi, để đó mai xem." Anh vùi mặt vào mái tóc cô ở hõm cổ, ra sức hít hà.

Vừa tắm xong, rất thơm, muốn cắn một cái.

Bàn tay của anh đã luồn vào trong cổ áo ngủ của cô, vuốt ve chỗ nào đó lúc này thấp thoáng trêu ngươi.

Đỗ Lôi Ty chỉ thấy rung mình, buột miệng: "Anh... anh vẫn chưa tắm."

"Đúng thế." Động tác anh dừng lại.

Đỗ Lôi Ty vội vàng gật lia lịa như gà mổ thóc.

Liêm Tuấn gật gù đồng tình, "Đi tắm đây." Sau đó, anh đứng lên, bế thốc cô vào phòng tắm....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Có cần lấy chồng không
» Em vẫn chờ anh - phần kết
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Old school Swatch Watches